Chi viện Âu Dương Duệ sắp xếp cho Lôi Tinh Hà đã đến, người của hai tổ phối hợp, theo sát A Sinh, lại điện thoại xuống, đi ra mở cửa.
Lam Diệu Dương ôm một chiếc hộp nhỏ vừa đến, thấy Âu Dương Duệ mở cửa liền cười: “Hi.”
Âu Dương Duệ thực sự không biết nói gì: “Làm gì vậy?”
Lam Diệu Dương vào phòng, mở hộp ra, bên trong có một chai rượu vang cao cấp, bò bít tết đông lạnh nhập khẩu cùng một số nguyên liệu nấu ăn đắt đỏ khác, một ít bia và đồ ăn vặt phổ thông như khoai tây chiên.
Lam Diệu Dương vừa nhét đồ vào tủ lạnh của Âu Dương Duệ vừa nói: “Nghê Lam lo lúc cô ấy không có mặt, tôi ở nhà gặp nguy hiểm, cho nên kêu tôi qua đây nương nhờ anh, đợi cô ấy xong việc sẽ đến đón tôi.
Tôi không phải đến tay không nha, anh mau ăn mấy cái này đi không người ta lại nói nhận hối lộ.”
Âu Dương Duệ: “…” Nhà anh trở thành nhà trẻ khi nào vậy?
Nhưng trọng điểm không phải cái này.
“Nghê Lam đi đâu rồi?” Âu Dương Duệ hỏi: “Kêu cô ấy liên lạc với Hàn Châu, đào sâu hơn, kết quả tìm hiểu là cô ấy ném anh qua đây?”
“Không phải cô ấy báo cáo với anh rồi sao?”
“Báo cáo của cô ấy là Hàn Châu quả thật có chút ý định, nhưng cô ấy cần thời gian theo vào.
Cô ấy nói dự tính thuyết phục Hàn Châu đừng dây dưa, tạm thời đưa điện thoại của Kim Thụ Bồi ra.
Nhưng sau đó thì cô ấy mất tích, còn anh chạy tới đây.”
Lam Diệu Dương rất mặt dày ngồi xuống ghế sofa nhà Âu Dương Duệ, anh nhìn căn phòng một chút: “Quan Phàn không ở đây à?”
“Thời gian này tôi bận, thời gian làm việc với nghỉ ngơi đều không ổn, sợ cô ấy cũng nghỉ ngơi không tốt, kêu cô ấy về nhà ở rồi.”
Lam Diệu Dương khẽ gật đầu, anh lấy ra máy tính bảng đặt trên bàn, ấn mở một app, rất nhanh app hiện ra hình ảnh.
Lam Diệu Dương nói: “Đây là hình ảnh camera Nghê Lam cài đặt.
Chúng ta có thể nghe thấy đối thoại và âm thanh xung quanh cô ấy.
Mấy cái này có lẽ sẽ trợ giúp các anh điều tra một chút.
Nhưng cô ấy hi vọng anh đừng quấy nhiễu hành động của cô ấy.”
Âu Dương Duệ không vui ngồi xuống ghế sofa, anh nhìn hình ảnh, Nghê Lam ngồi kế bên tài xế, xe đang chạy.
“Ai đang lái xe?”
“Chắc là Hàn Châu.” Lam Diệu Dương nói.
“Hàn Châu biết A Sinh chạy tới Kim Khổng Tước thì chửi thề, anh ta phủ nhận Tiểu Hồng không phải bạn gái anh ta, còn nói muốn tránh cảnh sát đến Kim Khổng Tước gặp A Sinh.
Nghê Lam đồng ý giúp anh ta, liền lái xe đi đón anh ta rồi.”
Bây giờ Âu Dương Duệ đã có chút hiểu ra vì sao Nghê Lam cứ động một chút lại bị người ta ‘xúi giục’ rồi: “Cho nên anh qua không phải nhờ bảo vệ, mà là muốn giám sát tôi không gây chuyện gì với Nghê Lam, đúng không?”
“Không không, quả thực Nghê Lam có nói một mình tôi ở nhà không yên lòng.”
“Vệ sĩ của anh đâu?”
“Ở dưới lầu.”
Âu Dương Duệ không nói lời nào, Tổng giám đốc Lam cũng mặt dày giống như Nghê Lam.
Anh dừng một chút, chuyển đề tài: “Cho nên phía sau hành động A Sinh tới Kim Khổng Tước có chút ý nghĩa?”
“Nghê Lam muốn sắp xếp lại quan hệ của bọn họ.” Lam Diệu Dương nói: “Chúng ta đều biết vì để giúp A Sinh kéo dài thời gian nên Hàn Châu có chút không phối hợp, kết quả tối nay A Sinh lại gây ra một trận như thế, thể hiện Hàn Châu đặc biệt ngu.
Hơn nữa anh ta quả thực cũng bực mình chuyện này.”
“Bọn họ muốn lách khỏi cảnh sát và người của Kim Khổng Tước cũng không khó.” Đây không phải là chuyện cứ chào hỏi một câu là xong nha.
“Nghê Lam muốn làm khó hơn chút, giải quyết những vấn đề anh phân tích trước đó.”
Âu Dương Duệ lập tức hiểu ra.
Nếu như Hàn Châu này thực sự là người như anh ta nói, vậy thì cực kỳ khó làm.
Anh ta không muốn lợi ích, không muốn báo đáp, không sợ sống chết, chỉ muốn bản thân được thoải mái.
Anh ta tín nhiệm dựa dẫm A Quang – một cảnh sát đã bị chú Bồi – người một tay che trời g**t ch*t.
Bán rẻ, bất hòa, hãm hại lẫn nhau, trong thế giới của anh ta, không có gì là thật, có thể tin được.
Đừng nói tới sự cảnh giác đa nghi do cuộc sống mưu sinh từ nhỏ đến lớn, muốn có được sự liên kết về tâm lý chặt chẽ với người như vậy, không có sự đồng cảm và thời gian thì không thể làm được.
Tình cảm trai gái này nọ giữa nam nữ thì nhanh chóng phá vỡ được khoảng cách, nhưng cái này hiển nhiên không thích hợp cho Nghê Lam và Hàn Châu.
Đối với Hàn Châu, Nghê Lam chỉ có thể dùng phương thức giữa đàn ông với đàn ông để xử lý.
Cùng nhau đánh bạc, cùng nhau chơi gái, cùng nhau trải qua sống chết – ba kiểu tình cảnh cuối cùng cũng có một cái có khả năng.
Huống hồ cách biệt giữa mật mã Morse và ám ngữ đầu đường, khoe khoang thì hay, chỉ có thể để bọn lưu manh oắt con sùng bái.
Hàn Châu có bản năng của kẻ lưu manh, anh ta đối với A Quang, ngoài ngưỡng mộ hào quang cuộc sống ra, đương nhiên còn có năng lực trước đó A Quang thể hiện cũng như dũng cảm chịu chết phút cuối.
Muốn để Hàn Châu tâm phục khẩu phục, tối nay thật sự là một cơ hội tốt.
Hàn Châu mặc một bộ đồ đen, đội mũ và đeo khẩu trang, thuận lợi leo lên xe Nghê Lam ở đầu đường.
Nghê Lam cũng mặc một bộ như vậy, cô nhường lại vị trí ghế lái cho anh, còn mình ngồi qua ghế phụ.
Hàn Châu khởi động xe, Nghê Lam báo địa chỉ: “Cảnh sát vừa báo tin, bọn họ thấy A Sinh lên lầu, anh ta đi cầu thang nên không xác định được ở lầu mấy, không rõ luôn số phòng.
Người của Kim Khổng Tước cũng ở đó, bọn họ như không có cô báo tin, mấy người chúng tôi chắc cũng chết ở đó.
Nhưng hôm nay cũng nghe nói chú Bồi với bang Hắc Hổ cũng không được tốt lắm, suốt ngày tính toán so đo.
Cho nên có thể là nội chiến, cũng có thể là bên Hắc Hổ hại.”
“Anh cảm thấy cái nào có tính khả thi hơn?” Nghê Lam hỏi.
“Tôi tính ngày mốt sẽ khởi động điện thoại của chú Bồi lên.
Bất kể là khả năng gì thì hung thủ đằng sau cũng sẽ liên lạc với chú Bồi.”
“Nhưng A Sinh lại không đợi được đến ngày mốt.”
“Ừm.” Hàn Châu kéo dài âm cuối.
Hàn Châu nhớ lại vụ nổ hôm ấy, anh đã chặn cho A Sinh.
Nếu như hôm đó anh không làm vậy, rốt cuộc A Sinh sẽ chết hay sẽ giống như A Lượng và A Cát, kịp thời đi ra ngoài?
“Chắc anh cũng nếm không ít thua thiệt với tình anh em chứ?” Nghê Lam lại hỏi, “Tôi nghe nói trong hành động Đá Lửa, chính anh báo tin giao dịch chợ đen, cảnh sát vốn có thể bắt được một tên đầu sỏ gọi là A Mãnh, là anh đơn thương độc mã vọt tới họng súng của cảnh sát cứu anh ta.”
“Không có dũng mãnh phi thường như vậy, tôi cược là cảnh sát muốn giữ người sống, thành công thôi.” Hàn Châu nói.
“Giờ A Mãnh đó sao rồi?”
“Bị tôi vu oan là nội gián, chú Bồi giết hắn ta rồi.” Trong giọng nói của Hàn Châu không có chút tình cảm nào.
Âu Dương Duệ: “…”
Anh nhìn thoáng qua Lam Diệu Dương, Lam Diệu Dương đang bỏ miếng khoai tây chiên vào miệng cũng ngừng lại.
Bọn họ nghe thấy Nghê Lam hỏi: “Tại sao liều mạng cứu anh ta rồi lại vu oan cho anh ta?”
“Hắn ta biết tôi có quan hệ tốt với A Quang, sau khi A Quang chết, hắn ta cứ chằm chằm trong quá trình này bất luận Nghê Lam liên lạc với ai, tiếp theo đó cô ấy làm gì, đều sẽ khiến Hàn Châu nghi ngờ.
Lời nhắc nhở này chỉ làm tăng thêm nguy hiểm cho cô ấy.
Lúc cô ấy chủ động liên lạc với chúng ta, chúng ta ám chỉ cho cô ấy biết là được.”
Lúc này bọn họ lại nghe thấy Nghê Lam nói tiếp với Hàn Châu: “Anh bắt buộc phải nói cho tôi biết vì sao nghi ngờ Tiểu Hồng, vì cảnh sát đã để mắt tới cô ta rồi.
Bây giờ Kim Khổng Tước lại tranh A Sinh với cảnh sát, cho nên cảnh sát chắc chắn sẽ tìm Tiểu Hồng tra hỏi.
Cảnh sát chúng tôi có thể làm được, nhưng Kim Khổng Tước thì không, bọn họ sẽ là phiền toái lớn.”
“Nhanh.” Lam Diệu Dương nói với Âu Dương Duệ: “Cho người của anh đi tìm Tiểu Hồng, đánh cỏ động rắn một chút.
Để Kim Khổng Tước thấy nhất định phải đưa A Sinh đi.
Nghê Lam đang cần trợ giúp.”
Âu Dương Duệ: “…Anh chắc chắn?”
“Chắc chắn.
Cô ấy đã giao kèo ám ngữ với tôi.
Vừa rồi cô ấy đã nói mấy ý khẳng định.
Cô ấy nói cảnh sát nhất định sẽ tìm Tiểu Hồng tra hỏi, Kim Khổng Tước là phiền toái lớn.
Cô ấy cũng lo lắng Hàn Châu sẽ giết người, cô ấy cần chút hỗn loạn để yểm trợ.”
💬 Bình luận chương