Editor: Cynlia
"Bọn chị từng học cùng trường, chỉ tiếc là kém nhau mấy khóa nên anh ấy không biết chị." Từ Qua đến trước phòng trực ban, bên trong là một người đàn ông trung niên đang xem TV. Cô nói: "Nếu tiếp xúc sẽ thấy Lục Thịnh rất tốt, thôi không nói nhiều nữa, mau đi làm việc đi."
"Vậy em cúp máy đây."
Cúp điện thoại, Từ Qua bỏ di động vào túi, bước lên gõ cửa mấy cái mới nhận ra điểm kỳ lạ. Thẩm Thiến hỏi thăm Lục Thịnh làm gì? Trước giờ hai người chưa từng tiếp xúc trong công việc, số điện thoại của mọi người đều công khai ở cơ quan, sao phải tìm cô hỏi chứ?
Từ Qua không có thời gian đào sâu suy nghĩ, sau khi gõ cửa, người đàn ông trung niên liền bước ra, "Có chuyện gì vậy?"
"Tôi là cảnh sát." Từ Qua chỉ về hướng Đông Bắc, "Camera đỡ mỏi, cô ấy ghé sát bàn làm việc gọi khẽ, "Từ ca."
Từ Qua liếc cô ấy một cái, bông hoa của đội cảnh sát trông có vẻ hơi tiều tụy, hai quầng thâm lù lù trên mặt, "Tối đó nhà Lưu Nhiễm có ai không? Vì sao trước đây cô ấy lại đoạn tuyệt với cha mẹ mình?"
"Vì tiền cả thôi, cha Lưu Nhiễm là dân cờ bạc, nợ nần chồng chất, mẹ cô ấy tính cách lại yếu đuối, dù thế nào cũng không muốn ly hôn chồng. Sau khi tốt nghiệp, Lưu Nhiễm vốn tìm được một công việc khá tốt, ai ngờ cha cô ấy đến tận công ty náo loạn đòi tiền nên cô ấy bị sa thải, từ đó dứt khoát cắt đứt quan hệ với cha mẹ. Chuyển nhà, đổi số điện thoại, hơn một năm không về, cũng không liên lạc với gia đình nữa. Đêm đó, cha Lưu Nhiễm đánh bạc, mẹ thì trực ban, em trai ngủ lại nhà bạn, trong nhà đúng là không có ai."
Nhà bọn họ nằm trong một tiểu khu xưa cũ, xung quanh không lắp camera tôi đi lấy."
Từ Qua đứng dậy rời đi, Lục Thịnh lại ngồi vào vị trí của cô mở video giám sát.
"Đội trưởng Lục." Âm thanh trầm thấp vang lên.
Lục Thịnh ngẩng đầu nhìn Thẩm Thiến, "Có việc gì sao?"
Nhìn khuôn mặt Thẩm Thiến đỏ bừng một cách lạ thường, Lục Thịnh thu lại ánh mắt, "Nếu cô thấy không khỏe thì có thể xin về sớm."
Thẩm Thiến: "À, được. Vậy tôi đi trước đây."
Nói rồi nhanh chóng đặt cà phê lên bàn rồi phi ra cửa. Lục Thịnh xoa ấn đường, châm một điếu thuốc. Từ Qua trở về rất nhanh, cô đưa bản ghi chép cho Lục Thịnh, còn mình kéo ghế ngồi xuống hớp một ngụm cà phê, "Có thể thấy Đổng Triết không nói dối, chỉ là hành vi của anh ta đã gián tiếp gây ra cái chết của Lưu Nhiễm. Cướp túi xách của Lưu Nhiễm, khiến cô ấy bị thương, hoàn toàn có thể khởi tố anh ta với tội danh này."
Từ Qua lập tức nuốt vào câu nói tục đã ra đến miệng, mẹ nó chứ.
Lục Thịnh dụi thuốc rồi lật xem tài liệu, trầm tư một lát mới lên tiếng, "Sở dĩ Đổng Triết báo án tìm Lưu Nhiễm không phải vì tình cảm, mà do thiếu tiền, nợ người ta mấy vạn. Hắn không nghề ngỗng nên muốn Lưu Nhiễm giúp hắn trả nợ." Lục Thịnh thả công văn xuống, "Vẫn là nói dối thôi, ngay từ đầu hắn đã bộc lộ ý định cướp bóc."
"Lưu Nhiễm chắc không phải do Đổng Triết giết, mặt khác, tuy quan hệ của cô ấy với người nhà không tốt, cũng không thấy họ có động cơ giết người hay phi tang xác chết. Hung thủ có thể là kẻ khác."
"Ừ." Lục Thịnh nhìn cà phê trong tay Từ Qua, "Cà phê không tốt cho dạ dày."
Rốt cuộc sao anh biết được cô bị đau bao tử? Từ Qua bỏ cốc cà phê xuống, "Anh có định thẩm vấn Đổng Triết lần nữa không?"
"Không cần, hắn ta không phải hung thủ." Lục Thịnh đẩy ghế đứng dậy, "Đến văn phòng tôi, có chuyện này cần nói với cô."
Chuyện gì? Đầu Từ Qua toàn dấu chấm hỏi.
"Được." Từ Qua vội vàng sắp xếp hồ sơ, sửa sang lại cẩn thận thì thấy Lục Thịnh đã ra đến cửa, đang muốn đuổi theo anh thì Lâm Phong vừa về gọi cô một tiếng, "Từ ca."
Từ Qua bỗng cảm thấy ghét biệt danh bọn họ đặt cho cô bấy lâu nay, người ta là thục nữ, ca cái gì mà ca? Lục Thịnh quay đầu tặng Từ Qua một cái liếc mắt.
"Còn chưa ăn cơm à?"
Lâm Phong tay xách mấy hộp cơm đang chạy về phía này, nghe vậy đáp thay Từ Qua, "Không có thời gian, bận bù đầu đến giờ, vừa nãy tôi mới tiện tay ra ngoài mua chút cơm tối. Đội trưởng Lục về lúc nào thế? Anh ăn cùng luôn không?"
"Mọi người ăn đi, Từ Qua ăn xong ghé văn phòng tôi." Lục Thịnh dời ánh mắt, rảo bước xa dần.
Lâm Phong vừa vào văn phòng đã thấy tài liệu trong tay Từ Qua, "Cô có việc cần nói với đội trưởng Lục à?"
"Vẫn là về vụ án thôi, tôi đã tra camera, Đổng Triết quả thực không nói dối."
Lâm Phong duỗi chân khều một cái ghế xoay, vừa nghe thế khuôn mặt liền xụ xuống, "Manh mối lại đứt đoạn rồi?"
"Hiện giờ chỉ có thể khẳng định hung thủ có phương tiện đi lại riêng, hẳn là xe cơ giới." Từ Qua ngồi xuống mở hộp cơm, không nhìn thấy ớt xanh thì vui vẻ hẳn.
"Vậy phải thả Đổng Triết à?"
"Anh ta đang phải đối mặt với tội danh cướp bóc, cố ý đả thương Lưu Nhiễm."
"Không phải chỉ đẩy một cái thôi sao?"
"Anh ta nói dối."
"Chúng ta có cần thẩm vấn lại không?"
"Phải thẩm vấn." Cơm nước xong xuôi, Từ Qua cầm ly sữa ấm Lục Thịnh mang đến, vừa uống vừa ra khỏi phòng, "Tôi đi gặp đội trưởng Lục một lát, sẽ quay lại ngay."
Nửa đường vứt ly giấy rỗng vào thùng rác, Từ Qua nhìn khuôn mặt mình phản chiếu trên cửa kính, gõ cửa văn phòng Lục Thịnh.
"Vào đi."
Từ Qua đẩy cửa bước vào, Lục Thịnh chỉ vị trí trước mặt mình, "Ngồi đi."
Cô kéo ghế, khi ánh mắt đối diện với khuôn mặt Lục Thịnh thì tim không khỏi đập nhanh, "Đội trưởng Lục, có chuyện gì thế?"
Lục Thịnh đưa một tập tài liệu cho cô, "Nhìn cái này xem."
Từ Qua mở tài liệu, là bản sao chép hồ sơ vụ giết người ở thành phố B. Người chết là Lưu Tĩnh, hai mươi sáu tuổi, cư trú ở thành phố B, nửa năm trước nhân viên vệ sinh cống thoát nước ở đây phát hiện thi thể cô ấy. Xác chết có dấu hiện thối rữa ban đầu, bị xâm hại, không tìm thấy t*nh d*ch, âm đ*o bị cắt đứt hoàn toàn.
HẾT CHƯƠNG 13.
💬 Bình luận chương