Trước khi vào truyện, bạn Cỏ chỉ muốn nói là tình tiết vụ tai nạn rất phi lí. Nên mọi người nhớ nương tay với Cỏ nhé TvT.
22 giờ tối tại Bắc Kinh, Trung Quốc.
Hai chiếc ô tô màu đen đắt tiền nối đuôi nhau bật đèn soi sáng từng quãng đường mà nó đi ngang qua, đèn pha sáng rọi xua tan đi cái bóng tối mờ mịt. Con dốc với độ cao tầm trung chào đón đoàn xe.
Tất cả mọi người trong hai chiếc xe ô tô đều mặc đồ đen, vẻ mặt ai nấy cũng nghiêm chỉnh không nói với nhau nửa lời. Dây an toàn được thắt chặt vào cơ thể của mỗi người. Một sự tĩnh lặng đến lạ thường.
Dịch Long Huấn ngồi ngửa ra sai nhìn trần xe ô tô, vẻ mặt vẫn không thay đổi- lạnh lùng, không cảm xúc.
Người ngồi cùng xe nhìn hắn rồi bỗng nhiên nở nụ cười. Y hạ chân ga, miệng nói rõ.
" Tôi vừa nhận được tin mới, Dịch Long Huấn đã cho người không ta bắt chết các ngươi."
Âm thanh lãnh tĩnh ngày trước không còn nữa, thay vào đó lừ âm thanh như đang cố giả giọng một đứa trẻ con. Hắn ôm Dịch Tan, bĩu môi tỏ vẻ không vui.
Dịch Tan bị hắn ghì chặt đến nổi không kịp phòng bị, y cố gắng gỡ tay hắn ra nhưng mãi vẫn không được. Cuối cùng Dịch Tan đành chịu thua để Long Huấn ôm mình, y khó hiểu hỏi.
" Cháu trai tôi thật sự bị điên sao?"
Bác sĩ gật đầu, nội tâm như chứa đựng điều gì đó. Nhưng vẻ mặt chắc chắn nói.
"Không chỉ cậu ấy bị điên đâu, mà đám người đi theo cậu ấy cũng bị như vậy. Tôi chỉ e là nếu như ngài Tan mang họ về chăm sóc thì sẽ rất phiền phức đó"
💬 Bình luận chương