Hắn chẳng trả lời, ôm Chu Thất Thất tới bên bờ vực thẳm, cúi đầu nhìn, bật cười: - Bản lãnh của gã si tình Hùng Miêu Nhi c*̃ng thật cao cường, dùng móng mèo bám vào vách núi, cho tới bây giờ vẫn chưa rơi xuống đáy vực sâu.
Chu Thất Thất vừa vui mừng vừa ngạc nhiên, thốt lên: - Hắn… hắn còn chưa chết?
“Ác ma”: - Phải! Chưa chết, hắn đang cố bám vào đá leo lên, chỉ tiếc hắn sẽ không lên nổi. Nàng có muốn nhìn hắn lần cuối không?
Chu Thất Thất không dám nhìn “ác ma”, không dám mở mắt. Nàng có cảm giác hắn ôm nàng đưa ra bờ vực. Nàng run rẩy từ từ hé mắt. Dưới vực, mây khói mịt mù không thấy đáy, một người đang cố bám vào vách đá leo lên.
Chu Thất Thất đầu óc quay cuồng, vội vàng nhắm mắt lại: - Ta van cầu ngươi! Xin hãy cứu hắn.
“Ác ma” cười khẩy: - Cứu hắn? Tại sao ta phải cứu hắn?
Chu Thất Thất: - Hắn… hắn vì cứu ngươi mới rơi xuống đó.
“Ác ma” lớn tiếng: - Ta hắn sắp đặt nơi đây, sao không nghe hắn nhắc tới bao giờ?
Dấu chân c*̉a bọn Thiên Pháp đại sư sao giữa đường lên núi bỗng nhiên biến mất? Không lẽ trong cái tiểu đình nơi triền núi kia có đường hầm bí mật? Nếu họ đi vào đường hầm thì dĩ nhiên không lưu lại dấu chân. Họ không ‘thăng thiên’ mà là ‘độn thổ’.
Cũng không đúng… Với tính tình c*̉a Kim Vô Vọng, cho dù bị tra tấn, hắn cũng tuyệt đối sẽ không dẫn bọn người nọ tới đây, lại càng không tiết lộ đường hầm bí mật.
Có lẽ nào bọn kia không những chưa chế ngự Kim Vô Vọng, mà còn bị hắn bắt đem đến đây?
Nếu Kim Vô Vọng c*̃ng ở đây, ta được cứu rồi… được cứu rồi! Nhưng… nhưng làm sao Kim Vô Vọng có thể thắng cả bốn người? Không, không thể nào như thế được.”
Nàng suy nghĩ lung tung, suy nghĩ miên man, càng nghĩ càng loạn, càng nghĩ càng rối, lòng lại càng buồn, rồi vui rồi sợ…
Ngoài cửa sổ chợt có bóng người thoáng qua. Tuy chỉ liếc vội, nhưng Chu Thất Thất có cảm giác thân ảnh ấy rất quen thuộc… “Là ai? Tại sao dáng c*̉a hắn coi quen quá?”
Trong cơn khủng hoảng tuyệt vọng, tâm trí rối loạn phức tạp, một hồi lâu nàng mới chợt nhớ ra, bật thốt: - Lý Trường Thanh!
Dáng người uy nghi mà khoáng đạt, râu dài phất phơ tựa thần tiên, Lý Trường Thanh.
“Nhưng sao Bất Bại Chi Kiếm Lý Trường Thanh lại ở đây?
Nếu bị Kim Vô Vọng bắt, sao lão có thể tự do đi lại? Nếu lão đã uy hiếp được Kim Vô Vọng dẫn cả bọn đến đây, sao không đập lộn c*̀ng tên Sơn Tả Tư Đồ kia? Nếu có đánh nhau, dù ai thắng ai thua c*̃ng đã ồn ào rồi, đâu tĩnh lặng như vầy? Chẳng lẽ lão là đồng bọn với ác ma?
Không! Với thân phận và tư cách c*̉a lão, không thể nào có chuyện đó.
Nhưng nếu không phải vậy, sao lão hành động như quỷ như ma?”
Chu Thất Thất nghĩ mãi không ra, càng nghĩ càng rối, toàn những chuyện mơ hồ, mâu thuẫn, vô lý…
Cửa chợt mở, hai người bước vào cắt đứt dòng tư tưởng c*̉a nàng.
Người đi trước vóc dáng cao gầy, áo choàng chấm đất, vải đen phủ đầu che kín mặt, hai tay giấu trong áo. Chu Thất Thất không nhìn được diện mạo, nên chẳng biết là nam hay nữ.
Người đi sau thân hình to lớn c*̣c mịch, mày rậm mắt tròn, mặt mũi đen thui, nhìn sơ cũng biết đây chính là cái loại “đầu óc ngu si, tứ chi phát triển”.
Chu Thất Thất biết hai tên này vào đây hẳn nhiên không có ý tốt, nhưng ngoài ác ma, nàng nào biết sợ ai, lập tức thét lớn: - Các ngươi là ai? Tới đây làm gì?
Người mặc áo choàng lên tiếng: - Nàng không cần biết. Ta tới đây chỉ để hỏi nàng một câu.
Giọng nói sắc bén, ngắn gọn, chói tai, nửa như cố ý giả, nửa như do trời sanh.
Chu Thất Thất thét: - Nếu ngươi không lộ mặt, đừng hòng ta trả lời.
Tuy cả người bải hoải, rã rời, nhưng tiếng la của nàng cũng không nhỏ.
Gã mặc áo choàng: - Nàng thật muốn vậy?
Chu Thất Thất: - Tin hay không là tùy ở ngươi…
Gã mặc áo choàng cười lạnh lớn tiếng: - Đại Hoàng!
Tên nam tử to con c*̣c mịch toét miệng cười, lộ hàm răng trắng nhởn như nanh chó sói. Hắn nhảy qua cái bàn đến trước mặt Chu Thất Thất, nắm cổ áo nàng kéo lên.
Chu Thất Thất bị hắn nhấc bổng lơ lửng như con gà, la lớn: - Ngươi… ngươi muốn gì?
Tên to con c*̣c mịch nhe răng đáp: - Đại gia hỏi, thì phải trả lời. Nghe chưa?
Chu Thất Thất: - Ta… ta không…
Hắn cười hắc hắc: - Ngươi còn… ‘không’?
Vẩy nhẹ ngón tay, thân áo trước của nàng mở bung. Nếu hắn dùng thêm ít lực, bộ ngực c*̉a nàng đã lộ ra.
Chu Thất Thất hận không thể đạp chết toi cái thằng ngu si mắc dịch này. Bây giờ nàng chỉ biết nuốt nước mắt, cắn răng run giọng: - Ngươi… ngươi… ngươi muốn hỏi gì… hỏi đi…
Gã mặc áo choàng cười lạnh: - Đây chính là tự mình chuốc khổ! Ta hỏi nàng, có bằng lòng làm cơ thiếp thứ hai mươi bảy c*̉a Vương gia nhà ta chăng?
Chu Thất Thất giận dữ: - Dấm dớ! Ai cho phép ngươi…
Tên to con quát lớn: - Ngươi dám…
Chu Thất Thất nghiến răng: - Ta đã rơi vào tay các ngươi, muốn giết thì giết, muốn hành hạ thì tùy ý. Nhưng bảo bổn cô nương đây nói lên hai tiếng ‘bằng lòng’, các người có nằm mơ c*̃ng không nghe được.
Gã khoác áo choàng: - Nàng thật không muốn?
Chu Thất Thất nhìn gã bằng ánh mắt căm hờn, mím môi không nói.
Gã lạnh lùng: - Đại Hoàng!
Tên to con kia lại toét miệng cười, đưa tay kéo áo nàng. Bộ ngực c*̉a nàng lộ hẳn ra.
Hắn buông tay thả Chu Thất Thất nằm ngửa trên giường.
Nàng lớn tiếng mắng: - Ác tặc, chó dữ, ngươi…
Hắn nắm hai đầu vai áo c*̉a nàng, chỉ cần hắn đưa tay lên, toàn thân nàng sẽ lập tức phô bày.
Gã khoác áo choàng lại hỏi: - Nàng đã ‘bằng lòng’ chưa?
Chu Thất Thất cố nghiêng người, tránh ánh mắt soi mói c*̉a gã. Nàng không còn lực để khép hai vạt áo.
Nàng rơi lệ nghiến răng: - Ta đã là vật trong tay các người. Các ngươi muốn gì, ta cũng không thể phản kháng. ‘Bằng lòng’ hay không, có gì khác biệt?
Gã khoác áo choàng: - Có! Có khác biệt!
Chu Thất Thất: - Ta… ta…
Gã khoác áo choàng: - Nàng sao?
Chu Thất Thất ngang bướng rít lên: - Ta không muốn, chết cũng không ‘bằng lòng’! Ngươi có cho con chó dữ này xé nát áo ta, lăng nhục thân ta, ta vẫn không ‘bằng lòng’. Các ngươi muốn làm gì thì làm, tấm thân này nay chẳng phải c*̉a ta, nhưng lòng của ta, bọn sói lang các người đừng hòng đụng đến.
Miệng la to, nước mắt dầm dề.
Gã khoác áo choàng im lặng hồi lâu, ngây người vì tính khí bướng bỉnh kịch liệt c*̉a nàng. Chưa có lệnh, tên to con kia không dám động nửa ngón tay.
Qua hồi lâu, gã khoác áo choàng chậm rãi: - Đại Hoàng, đưa nàng vào địa lao để suy nghĩ thật kỹ.
Lại địa lao, lại bị nhốt, lại tuyệt vọng… Số mạng ác nghiệt cứ đeo đẳng Chu Thất Thất.
Địa lao nào cũng ẩm ướt, ảm đạm. Địa lao trên núi hoang vu này, hẳn sẽ ẩm ướt hơn, c*̃ng ảm đạm hơn.
Tên to con c*̣c mịch kia chẳng có lòng tiếc ngọc thương hoa. Hắn thả Chu Thất Thất từ trên cửa hầm thẳng xuống nền đất. Cú rơi này làm toàn thân Chu Thất Thất ê ẩm, như thịt nát xương tan. Chẳng kịp rên, nàng hôn mê bất tỉnh.
Trong cơn mê, văng vẳng bên tai giọng nói thân quen ngọt ngào, đang khe khẽ gọi tên nàng… “Thất Thất… Thất Thất… tỉnh lại… Thất Thất…”
Tiếng gọi như gần như xa, giọng khản đặc như bị hành hạ thống khổ bao ngày, nhưng thoáng qua tai nàng… vẫn quen thuộc… vẫn thân thương…
Nàng rung động, hé bờ mi… trước mắt nàng… gương mặt đó… gương mặt khoáng đạt thương yêu đã khắc sâu trong tâm trí c*̉a nàng… mày kiếm, mắt sáng, mũi thanh, Thẩm Lãng.
Trái tim c*̉a Chu Thất Thất muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Nàng dùng hết khí lực toàn thân, đưa hai tay ôm cổ chàng, run giọng: - Thẩm Lãng, là anh?
Thẩm Lãng đáp: - Thất Thất, là anh… là anh đây!
Hai hàng lệ của Chu Thất Thất tuôn ra như suối, những giọt nước mắt c*̉a mừng vui.
Nàng nghẹn ngào: - Đây là thật hay là mơ?
Giọng Thẩm Lãng khàn khàn: - Là thật, không phải mơ!
Chu Thất Thất: - Em biết anh sẽ đến cứu em, em biết anh sẽ không để cho những ác nhân kia khi dễ em, anh nhất định sẽ đến cứu em.
Thẩm Lãng im lặng hồi lâu, ảm đạm thở dài: - Nhưng anh không phải đến cứu em…
Chu Thất Thất thất thanh: - Anh nói sao? Không phải đến cứu em? Sao anh lại ở đây? Không lẽ… không lẽ anh c*̃ng trong vòng lao lý? Anh c*̃ng đang bị giam?
Không cần Thẩm Lãng trả lời, nàng nhìn quanh đã nhận ra tường đá địa lao. Thẩm Lãng c*̃ng đang bị nhốt nơi này. Chu Thất Thất như bị mũi dao nhọn xuyên thấu, không chảy máu c*̃ng không rơi lệ, bởi máu đã cạn và lệ đã khô. Toàn thân nàng rã rời, lòng buồn tê tái…
Nụ cười tiêu sái quen thuộc trên vành môi c*̉a Thẩm Lãng c*̃ng không còn.
Chàng c*́i đầu thở dài: - Anh bây giờ vô dụng, vô năng. Có lẽ em đang thất vọng lắm. Có lẽ anh chết sẽ dễ chịu hơn.
Nước mắt Chu Thất Thất trào ra, giọng như ríu lại: - Không, không, không… anh không thể chết! Gặp lại anh, em mừng vui khôn xiết, sao lại thất vọng?
Thẩm Lãng: - Nhưng… nhưng… ở nơi này…
Chu Thất Thất: - Đừng nói nữa… em xin anh đừng nói nữa. Hãy ôm em đi, ôm chặt em, chỉ cần anh ôm em thật chặt, trên đời này em chẳng cần gì khác.
Đây là sự thật, trong vòng tay c*̉a Thẩm Lãng, nàng đã quên tất cả.
Nàng quên cái ân cần dịu dàng c*̉a Kim Vô Vọng, cái đam mê cuồng nhiệt c*̉a Hùng Miêu Nhi. Nàng thậm chí chẳng nhớ rằng chỉ mới đây, nàng còn nguyện quyên sinh c*̀ng Hùng Miêu Nhi.
Nàng nhiệt tình, nàng cũng đa tình. Khi được nam nhân đối tốt, nàng đem ân tình đáp trả ân tình, nhưng tất cả chỉ là ngọn lửa đam mê nhất thời.
Còn tình yêu, nàng đã trao trọn cho một mình Thẩm Lãng, như tơ sợi của mảnh lụa mềm ngàn năm quấn chặt vào nhau. Tình nàng dành cho chàng là mối tình khắc cốt ghi xương, dù đao có chặt, dù kiếm có chém, c*̃ng không thể nào lìa đứt.
Ánh sáng địa lao không soi tỏ mặt, khí lạnh từ nền đất ẩm thấp vô tình gậm nhấm mạng người, nhưng nằm trong lòng Thẩm Lãng, Chu Thất Thất chỉ thấy một bầu trời trong xanh mây trắng.
Nàng kể cho chàng nghe tâm sự đoạn trường, những cuộc gặp gỡ, những cơn thống khổ. Chỉ cần tỏ hết nỗi niềm c*̀ng Thẩm Lãng, đối với nàng mọi khổ đau như đã được đáp đền.
Nhưng Thẩm Lãng chỉ im lặng thở dài, chàng còn biết nói chi. Chu Thất Thất ngước mắt nhìn chàng, trong ánh sáng lúc tỏ lúc mờ, đã mấy lần nàng mấp máy môi muốn hỏi, rồi lại thôi.
Cuối c*̀ng không nhịn được, nàng buột miệng: - Sao anh lại bị giam ở nơi này?
Thẩm Lãng thở dài: - Thuốc mê! Anh ghé quán bên bìa rừng uống chén sữa đậu nành. Một sai lầm lớn, sai lầm quá lớn! Khi anh tỉnh lại, đã ở chỗ này.
Chu Thất Thất rơi lệ: - Anh chắc đã chịu nhiều đau khổ! Bị hành hạ đến giọng nói c*̃ng khản đặc. Em hận… em thật hận…
Thẩm Lãng chán nản: - Hận? Hận rồi thì sao?
Chu Thất Thất vùi đầu trong ngực chàng nức nở: - Nói em nghe, ác tặc kia đã hành hạ anh ra sao? Anh đã chịu đựng những gì? Nói em nghe đi, em van anh.
Thẩm Lãng cắn chặt răng không nói.
Chu Thất Thất: - Em biết, vô luận khổ gì, anh cũng sẽ không nói. Anh nào phải là người than thở cái khổ c*̉a mình với ai. Nhưng… ngay cả với em mà anh c*̃ng không muốn nói sao?
Thẩm Lãng lẩm bẩm: - Nói ra sẽ được gì?
Chu Thất Thất: - Chúng đối với anh thế nào, em sẽ đối với chúng thế ấy. Không, em phải hành hạ chúng gấp mười lần, cho biết tay em…
Đột nhiên dừng lại, nàng rưng rưng nước mắt: - Em… em… ngay cả muốn chết c*̃ng không thể chết, còn nói gì đến chuyện đối phó ai, còn nói gì đến chuyện báo thù! Em chỉ là một con ngốc, một kẻ điên… em… em thật hận mình.
Thẩm Lãng dịu dàng: - Thất Thất, đừng khóc! Luôn luôn sẽ có cách báo thù…
Chu Thất Thất run lên, ngưng khóc, ngẩng đầu, ngập ngừng: - Anh có thể…
Thẩm Lãng chậm rãi: - Cơ hội, chỉ cần có cơ hội…
Từ miệng hầm, một luồng sáng chợt chiếu xuống.
Thẩm Lãng ôm Chu Thất Thất khẽ chuyển mình tránh ra vài thước.
Tên to con c*̣c mịch mặt đen như chó kia nhìn xuống. Miệng hầm này cách nền địa đạo chừng năm trượng. Từ dưới nhìn lên, trông hắn chẳng giống người.
Chu Thất Thất nghiến răng hét lớn: - Nhìn cái gì?
Hắn cười khúc khích: - Không đói bụng sao?
Chu Thất Thất: - Chết đói càng tốt. Ngươi cút mau!
Hắn lại cười hăng hắc, quơ tay nơi cửa hầm: - Đây là nơi chúng ta cho chó ăn bánh bao, có muốn hay không tùy ý hai người.
Chu Thất Thất càng giận, mắng to: - Ngươi mới là chó dữ, ngươi…
Còn đang la thì Thẩm Lãng đưa tay bịt miệng nàng.
Thẩm Lãng ngửa cổ nói lớn: - Phiền đại ca đưa vài cái bánh bao xuống vậy.
Tên to con kia cười khanh khách: - Không ăn thì bụng trống, kể ra ngươi c*̃ng còn khôn.
Vung tay ném xuống mấy cái bánh bao. Bánh rơi chạm nền đất phát ra mấy tiếng cộp cộp, đủ biết bánh kia cứng đến dường nào.
Cửa hầm lại đóng. Thẩm Lãng thả tay đang bịt miệng Chu Thất Thất.
Chu Thất Thất vừa tức, vừa giận, nhăn mặt: - Anh thật muốn ăn mấy cái bánh bao này sao?
Thẩm Lãng chậm rãi: - Cho dù không ăn, c*̃ng có chuyện dùng sau này.
Chu Thất Thất: - Có ích lợi gì?
Thẩm Lãng: - Khi cơ hội tới, sẽ có chuyện dùng.
Chàng nhặt mấy cái bánh bao kia bỏ vào trong ngực áo.
Chu Thất Thất ngây người nhìn chàng, rồi nói: - Anh vẫn còn khí lực?
Thẩm Lãng mỉm cười: - Cũng may…
Chu Thất Thất mừng rỡ: - Chẳng trách anh nói có thể báo thù! Chỉ cần anh còn khí lực, ngay cả dưới mười tám tầng địa ngục anh vẫn có thể thoát như thường.
Thẩm Lãng tủm tỉm: - Em tin tưởng anh vậy sao?
Chu Thất Thất gật đầu: - Dĩ nhiên…
Nàng dò dẫm từng bước bò vào lòng Thẩm Lãng.
Qua hồi lâu, Chu Thất Thất lại nói: - Đúng rồi! Anh coi, em thật là hồ đồ. Gặp anh, em vui quá quên mất một chuyện quan trọng, cần nói cho anh biết.
Thẩm Lãng: - Chuyện gì quan trọng?
Chu Thất Thất: - Sau khi Kim Vô Vọng đưa đám người Triển Anh Tùng đến Nhân Nghĩa Trang, cả bọn vừa vào cửa trang đều lăn đùng ra chết hết. Bọn Lý Trường Thanh cho là anh ra tay hạ độc, đang tìm anh khắp nơi.
Thẩm Lãng thất thanh: - Lại có chuyện này?
Chu Thất Thất: - Chính miệng họ nói ra, hẳn không phải giả.
Ngưng một chút, nàng lại nói: - Anh nghĩ coi chuyện gì đã xảy ra?
Thẩm Lãng thở dài: - Trong lúc nhất thời, anh c*̃ng không dám chắc…
Chu Thất Thất ngắt lời: - Em thì dám chắc đây nhất định là tiểu quỷ Vương Lân Hoa giở trò. Em thật không hiểu, anh biết hắn là người xấu, sao lại kết thân với hắn.
Thẩm Lãng cười khổ: - Khoái Lạc Vương là kẻ địch chính, thế lực lại quá lớn. Anh bây giờ cô thế, chưa phải là đối thủ c*̉a lão. Dù Vương Lân Hoa ra sao đi nữa, c*̃ng không phải là đồng bọn c*̉a Khoái Lạc Vương. Anh chưa thể kết thù với hắn?
Chu Thất Thất: - Theo em thấy, so với Khoái Lạc Vương, thằng tiểu quỷ Vương Lân Hoa còn đáng sợ hơn nhiều! Không chừng anh phải tạm thời ngưng đối phó với lão kia, đừng để cho hai mẹ con hắn ung dung thái quá.
Thẩm Lãng im lặng hồi lâu, chậm rãi: - Đối đầu với mẹ con hắn, cơ hội thắng không nhiều.
Chu Thất Thất: - Anh cần gì phải nâng cao người khác diệt đi uy phong của mình? Anh thua Vương Lân Hoa chỗ nào? Tiểu quỷ đó có gì hơn được anh?
Thẩm Lãng thở dài: - Đừng nói chi những thứ khác, chỉ tài lực vật lực, anh và hắn chênh lệch quá xa. Hôm nay anh mới nhận ra, đôi bên giao tranh, tiền tài lực lượng, là điều quyết định thắng bại. Hận xưa anh đã quá coi nhẹ đồng tiền, cho rằng đó chỉ là vật phù phiếm.
Chu Thất Thất: - Tưởng gì chứ tiền tài, em có.
Thẩm Lãng: - Em có thì sao?
Chu Thất Thất: - c*̉a em c*̃ng là c*̉a anh,
Thẩm Lãng có vẻ giận: - Anh thế nào lấy tiền c*̉a em!
Chu Thất Thất: - Nhưng… nhưng em có không thua gì…
Thẩm Lãng quát khẽ: - Em đừng nói nữa!
Chu Thất Thất im lặng hồi lâu, buồn bã nói: - Cho dù anh không muốn nhận tiền c*̉a em, nhưng trong công cuộc chung này, em c*̃ng muốn đóng góp. Người xưa có nói, có tiền bỏ tiền, có sức góp sức. Chẳng lẽ em không thể đóng góp chút phần trong cuộc chiến chung này sao?
Thẩm Lãng: - Nhưng anh lại có thể nào muốn em…
Chu Thất Thất bực mình ngắt lời: - Làm đại sự không nên câu nệ những chuyện nhỏ. Nếu mấy chuyện nhỏ nhặt này mà anh c*̃ng không thông, thôi thì cạo đầu vô núi làm hòa thượng cho rồi.
💬 Bình luận chương