Lạc Long Trận vần vũ tựa như một con rồng lớn, hỏa công thắp sáng cả Đồi Loạn Táng, những cây khô trơ trụi phút chốc đã bị thiêu cháy, nơi hỏa long đi qua chỉ nghe thấy tiếng la hét thất thanh của quân Mộc Kỳ. Lúc này tuy giông bão đã bắt đầu kéo đến nhưng trời lại chưa đổ mưa, Đồi Loạn Táng vốn dĩ đã hanh khô lại cộng thêm gió lớn càng khiến hỏa công tàn phá ác liệt. Thiên Môn Quân trận kỳ càng lúc càng rơi vào nguy cơ bị phá vỡ, Nguyễn Khoan đứng trên bia đá hô lớn.
- Tất cả tập trung tấn công Bình Vương! Kẻ nào lấy được đầu hắn thưởng ngàn lạng.
Mộc kỳ trận lúc này đã tiêu tán đến phân nửa, quân của Cát Lợi và Cảnh Thạc hộ tống Xương Văn đã phá ra đến bên ngoài Đồi Loạn Táng. Phía trong Dương Tam Kha một thân uy vũ cùng mấy trăm cẩm y vệ cầm cự với bốn trận kỳ còn lại. Bia đá trên Đồi Loạn Táng nhem nhuốc những vệt máu đỏ khiến cho người ta không khỏi cảm thấy khiếp đảm.
Hỏa Long phá trận ra đến bờ sông Hoàng Giang thì cũng là lúc trời đổ mưa như trút nước, ánh lửa trong đêm phút chốc đã vụt tắt chỉ còn lại một màu đen thê lương. Thiên Môn Quân vì tập trung đánh vào Bình Vương mà đã để đạo quân chính của Xương Văn lọt ra ngoài. Cát Lợi quay sang nhìn Đỗ Cảnh Thạc nói:
- Huynh hộ tống điện hạ qua Hoàng Giang. Ta quay lại giúp Đại vương.
Cảnh Thạc có phần lo lắng, nhưng biết rõ tính Cát Lợi, dù hắn có can ngăn cũng không được, bèn nói:
- Huynh bảo trọng!
Cát Lợi cùng một toán quân tinh nhuệ quay lại phía Đồ Loạn Táng, người ngựa nhanh chóng khuất bóng trong cơn mưa.
Bên trong trận chiến, Bình Vương hoàng bào đã ướt sũng, hắn cùng đám cẩm y vệ cũng theo phía Mộc kỳ đánh ra ngoài. Tuy lúc này Mộc Kỳ đã suy yếu nhưng được bốn trận kỳ kia trợ chiến đã mạnh lên rất nhiều, liên tục nhiều cẩm y vệ đã tử thương trên đường rút lui.
Dương Tam Kha võ công xuất thế, nhưng ở giữa chốn ngàn vạn đao thương thì công phu dù có cao đến mấy cũng khó bề chống đỡ. Hắn vốn là kẻ sẵn dã tâm, trong lúc phá trận đã lấy không ít sinh mạng của cẩm y vệ làm lá chắn cho mình, cuối cùng cũng đã xông ra đến vòng ngoài.
Nguyễn Thủ Tiệp đứng lặng yên trong cơn mưa ba ngày đến Xá Trang mà không thấy nàng trở ra nghĩa là đã có biến.
Trương Thanh trong lúc đột nhập điều tra tình hình, vô tình lại thấy Trịnh Tú cũng nén trốn vào đây, hắn liền theo sau phát hiện ra Đinh gia cũng có người bị Nguyễn gia bắt giữ, nên cố tình chờ bọn Lưu Cơ ở bến đò.
Vân Nga nghe tiếng động ngoài sân liền cầm kiếm đẩy cửa ra ngoài, ở ngoài cửa Nhất Bảo có hai gã thủ vệ trấn giữ, chúng lập tức đã bị nàng dùng kiếm đâm bị thương.
Trương Thanh cùng hơn hai chục cẩm y võ công xuất chúng đã băng qua sân chính đến phục trước Vân Nga nói:
- Vi thần đến ứng cứu chậm trễ! Quận Chúa và Nương Nương tha tội!
Dương Phương Lan ra hiệu cho ông ta đứng lên, điềm tĩnh nói:
- Hôm trước ở trên sông Tiêu Tương ta đã sớm nhận ra ông, có phải nha đầu này đã phiền ông tới đây không?
Vân Nga sắc mặt khẽ e ngại cúi đầu nói:
- Nương Nương thứ lỗi, là tiểu nữ lo lắng cho an nguy của người.
Phương Lan vốn không có ý trách mắng nàng ta, liền quay sang Trương Thanh nói:
- Phiền ngươi đã đến tận đây, việc ở lại Xá Trang là do bản cung ta tự chủ trương, các ngươi không cần quá lo lắng.
Trương Thanh nhìn Vân Nga lại quay sang Dương Phu Nhân khẽ bẩm:
- Nương Nương, điện hạ hiện đã cùng Đại Vương đến Phù Liệt, Ngũ Hành Thiên Môn Kỳ Trận của Nguyễn gia càng không thể xem thường, mong Nương Nương sớm ngày hồi cung.
- Văn đệ đến đây sao? – Vân Nga thất kinh hỏi.
- Bình Vương hàng quân đến đâu rồi? – Phương Lan lo lắng hỏi.
Trương Thanh suy tính một lát nói:
- Theo vi thần dự đoán, hiện giờ Đại Vương và điện hạ đã qua rừng Bách Cổ áp sát thành Phù Liệt rồi.
Phương Lan nghe vậy sắc mặt đột nhiên tái mét thốt lên:
- Qua rừng Bách Cổ hẳn phài vượt Đồi Loạn Táng… hỏng rồi! Chúng ta mau tới đó.
Vân Nga không biết đến những địa danh này, nhưng thấy phu nhân đồng ý trở về trong lòng vui mừng liền vội nói:
- Vâng! – Rồi cùng Ái Liên thu dọn hành trang.
Ba người vừa bước ra đến ngoài sân đã nghe tiếng cười lạnh lùng trong đêm:
- Ha ha! Các người tưởng dễ dàng bỏ đi như vậy sao?
Từ trong bóng đêm một lão lùn râu tóc xồm xoàm vác quải đao băng vào chặn ở chính giữa sân đại sảnh, bên cạnh lão là một kẻ mặt không chút sắc thái, lạnh lẽo như xác chết, không ai khác chính là Lão Đại của tứ ác Văn Giang. Đi phía sau là Nguyễn Phi và gần trăm đệ tử Thiên Môn Quân đèn đuốc thắp sáng một vùng.
💬 Bình luận chương