Đột nhiên, Tiêu Mộc Diên trợn to hai mắt, cô lặng lẽ nuốt nước miếng, cũng xoa xoa đôi mắt, cũng may khi mở mắt ra lần nữa, bóng người kia đã biến mất không thấy đâu.
Tiêu Mộc Diên không muốn gì nữa, chỉ bước nhanh hơn đến phòng của mình, nghĩ rằng chắc thấy được Thịnh Trình Việt thì sẽ không sợ như vậy, nếu không cô luôn cảm thấy trong lòng mình nổi da gà.
Phòng của cô ở tầng trên của bọn nhỏ, nghĩa là nếu về phòng thì chắc chắn phải đi qua cầu thang.
Cũng không biết có phải trong lòng quá lo lắng hay không mà cô lại cảm thấy có tiếng gì đó vang lên ở cầu thang. Hình như có người theo sau lưng cô.
Tiêu Mộc Diên vẫn bước đi thật nhanh, khi đến cửa, cô hơi thở phào nhẹ nhõm, nhưng khi cô mở cửa phòng ra, chỉ thấy đèn trong phòng chợt lóe một cái.
"Aaaa!" Tiêu Mộc Diên không thể kìm nén hét lên.
"Sao vậy?" Thịnh Trình Việt lao ra từ phòng vệ sinh, khi tới cửa lại phát hiện Tiêu Mộc Diên ngã ngồi xuống đất. Anh vội vàng đỡ Tiêu Mộc Diên dậy, rất lo lắng hỏi: "Có phải là đau bụng hay không?"
Bởi vì quá sợ hãi, bụng Tiêu Mộc Diên cũng có đau nhức, nhưng sau khi nhìn thấy Thịnh Trình Việt, nhịp tim tăng nhanh bỗng dần chậm lại, theo bản năng cô ôm Thịnh Trình Việt, lắc đầu nói: "Hình như em vừa thấy có người khả nghi trong nhà chúng ta."
"Người khả nghi?" Thịnh Trình Việt cau mày theo bản năng, rõ ràng không quá hiểu lời Tiêu Mộc Diên.
Tiêu Mộc Diên gật đầu nói: "Là có người rất khả nghi, lúc em vừa từ cửa phòng Viễn Đan đi ra, luôn cảm thấy có người đang nói chuyện làm Tiêu Mộc Diên hơi ngạc nhiên.
Lúc này Tiêu Mộc Diên còn muốn nói điều gì, đột nhiên cảm giác ánh mắt trở nên mơ hồ, ngay sau đó cô cảm thấy hai chân cũng mềm nhũn rỗi ngã ra đất.
"Hay là mang người phụ nữ này đi?" Người đàn ông hỏi.
"Không cần, trông cái bụng bự của cô ta cũng biết cô ta không nhẹ, chúng ta chỉ cần đạt được mục đích của mình là được rồi." Tiếp lời là một giọng nữ.
"Vừa nãy cô ta đã thấy mặt tôi. Nếu như cô ta nói với người khác đã thấy tôi vào đây thì không phải tôi chết chắc rồi à?"
"Tôi nói không sao thì không sao hết." Người phụ nữ trả lời.
Sau đó, hình như trong chốc lát Tiêu Mộc Diên nghe được tiếng bước chân đi xa, chắc bọn họ đã đi xa. Tiếp theo ý thức của Tiêu Mộc Diên cũng hôn mê, cô nặng nề ngủ.
Khi Tiêu Mộc Diên tỉnh lại lần nữa đã thấy mình ở trong bệnh viện, bên cạnh có rất nhiều người vây quanh cô.
"Vợ, em có cảm thấy khỏe hơn chút nào không?"
Thấy Tiêu Mộc Diên tỉnh lại, Thịnh Trình Việt bước nhanh đến trước mặt cô, nắm lấy tay cô.
Tiêu Mộc Diên vừa mở mắt, trước hết nhìn thấy khuôn mặt đầy râu của Thịnh Trình Việt, mặc dù có vẻ hơi lôi thôi nhưng vẫn không ảnh hưởng đến vẻ đẹp trai của anh.
Tiêu Mộc Diên lại nhìn xung quanh, cô cau mày: “Em đang ở đâu thế này?"
Thịnh Trình Việt nói: “Bây giờ em đang ở trong bệnh viện, em có chứng hạ đường huyết từ bao giờ thế?"
"Em có chứng hạ đường huyết?" Tiêu Mộc Diên hỏi, sao bản thân cô không biết?
"Xem ra là anh quan tâm em chưa đủ."
Thịnh Trình Việt nói xong ôm Tiêu Mộc Diên vào trong ngực che chở. Sau lần trước Tiêu Mộc Diên bỏ đi, anh rất quan tâm đến gia đình, đặc biệt không muốn để cho công việc là chậm trễ mình quan tâm người nhà. Nhưng lần này anh lại không làm tròn trách nhiệm...
"Thịnh Trình Việt, không phải bây giờ em không có chuyện gì à? Anh có thể hơi buông em ra một chút."
💬 Bình luận chương