Đường Lực đi tới khóa trái cửa, Tiêu Mộc Diên quay lại chỗ cũ.
“Tôi biết giờ cô đang cảm thấy căng thẳng, nhưng không cần phải lo lắng. Chúng ta bây giờ chỉ đang bàn chuyện công mà thôi. Chắc cô cũng từng tiếp xúc với các bộ phim công ty bọn tôi đầu tư rồi.” Đường Lực không nhanh không chậm đi tới chỗ ngồi, chậm rãi ngồi xuống.
Tiêu Mộc Diên gật đầu vẻ thiếu kiên nhẫn, cô vốn chẳng muốn cùng ngày nói thêm một câu nào.
“Chẳng lẽ lúc chúng ta mở tiệc cô cũng chỉ dùng ngôn ngữ cơ thể thôi sao?”
Đường Lực lại dùng giọng điệu đùa bỡn, không hiểu sao lúc đối mặt với người phụ nữ này, tâm trạng của anh ta đều rất tốt, hơn nữa còn không kìm được mà muốn nói chuyện với cô. Mặc dù cô vẫn luôn cau mày, chẳng có một tí kiên nhẫn nào tiếp lời anh.
“Cô ghét tôi tới vậy sao?”
Đường Lực vừa hỏi xong, Tiêu Mộc Diên đã gật đầu như chỉ chờ có vậy: “Đúng vậy, rất ghét, bởi vì anh không chừa thủ đoạn nào khiến tôi phải kí bản hợp đồng kia. Mặc dù hợp đồng tôi cũng kí rồi, nhưng còn lâu tôi mới vui vẻ hợp tác với anh.”
“Chúng ta không nên có cái nhìn phiến diện với nghệ thuật như vậy, đối với sự phát triển của công ty cô mà nói, lần hợp tác này của chúng ta rất quan trọng. Cô nên cảm thấy biết ơn tôi mới phải chứ?”
Đường Lực nghiêm túc phân tích.
“Nhưng bây giờ anh đang lạm quyền để dùng hình phạt riêng, bàn chuyện công ư, anh đang lợi dụng chuyện hợp đồng để quầy rầy tôi thôi.”
Tiêu Mộc Diên uất ức nói hết những điều đang nghĩ trong lòng, tại sao phải nhường nhịn anh ta chứ?
“Tôi vốn đã biết giữa chúng ta có một số hiểu lầm, chỉ không ngờ cô lại hiểu lầm tôi nhiều như vậy.”
Đường Lực dáng vẻ khổ sở, dứt khoát ngồi xuống trước mặt Tiêu Mộc Diên, hờ hững nhìn cô, nhưng thật ra là đang chăm chú để ý từng biểu hiện nhỏ nhặt của cô.
Trái lại Tiêu Mộc Diên lại cảm thấy vô cùng chán ghét.
“Lời muốn nói chắc anh cũng đã nói hết rồi, nếu không còn gì nữa thì để tôi đi đi.”
Tiêu Mộc Diên thực sự chán ghét bản thân cứ vậy mà kí thứ gọi là hợp đồng kia, rõ ràng là chẳng có chút bình đẳng nào, nhưng cô lại không còn cách nào ngoài khác ngoài tuân thủ. Bởi vì cô không quên nếu làm trái hợp đồng thì rốt cuộc sẽ phải đền bao nhiêu?
“Thật ra hôm nay mời cô tới đây là muốn nói với cô một chuyện.”
Đường Lực khéo léo mở lời.
Tiêu Mộc Diên không kiên nhẫn xoay đi, không muốn nhìn thấy anh ta: “Chuyện gì?”
“Công ty của mấy cô có gián điệp.”
Đường Lực nhấn mạnh từng chữ.
“Tuyệt đối không thể nào. Nhân viên công ty tôi đều hết lòng trung thành, sẽ không bao giờ bán đứng chúng tôi!”
Câu nói của Đường Lực suýt chút nữa khiến Tiêu Mộc Diên cuống lên.
“Đấy là cô nghĩ vậy thôi, nhưng thực tế lại không như vậy.”
Vừa nói, Đường Lực vừa tiện tay cầm lên một tập tài liệu, để xuống trước mặt Tiêu Mộc Diên.
Tiêu Mộc Diên bình tĩnh cầm mấy tờ bản thảo đó lên xem, bên trên vậy mà toàn là những bản thiết kế vừa được hoàn chỉnh của công ty bọn họ trong tháng này, đây là bản thảo thiết kế gần nhất mà nhân viên thiết kế làm, không ngờ lại ở trong tay của anh ta.
“Chuyện là thế nào? Tại sao những bản thảo này lại ở chỗ anh? Chẳng lẽ anh...”
Tiêu Mộc Diên vô cùng tức giận, cô không thể chấp nhận nổi chuyện này, không thể chấp nhận được việc trong công ty có nội gián, đây nhất định không phải là sự thật.
“Nếu như không phải có tay trong, tại sao mấy bản thảo này lại tới được tay tôi?” Đường Lực nhấn mạnh từng câu từng chữ, tất cả đều có sức mạnh đánh thẳng vào lòng người đối diện.
Nếu cứ như vậy, thiết kế bị tuồn ra ngoài sẽ bị người ta , bị tiết lộ ra ngoài.” Suýt chút nữa là Tiêu Mộc Diênquên mất chuyện này.
💬 Bình luận chương