Nhưng đám vệ sĩ trước mặt vẫn khăng khăng bao vây cô, Tiêu Mộc Diên buộc phải nổi giận.
Tiêu Mộc Diên đi thẳng đến ghế sofa trong phòng khách, cầm lấy một con dao đặt lên cổ mình, cô biết nếu mình không tự nghĩ cách thì thật sự không thể rời khỏi nơi này được.
"Tôi cảnh cáo các người, nếu các người không để tôi đi thì tôi sẽ lập tức chết ngay trước mặt các người."
Đám vệ sĩ liền sợ đến mức không dám động đậy, Đường Lực ở phía sau cũng cũng len ra khỏi đám đông, vẻ mặt vô cùng lo lắng: “Diên Diên, em ngàn vạn lần đừng làm chuyện điên rồ.”
"Thế nào? Anh muốn tôi đi hay muốn giữ lại thi thể của tôi." Lúc này Tiêu Mộc Diên nhất định phải tung ra chiêu cuối cùng của chính mình, cô không thể ở lại nơi này, nếu cô còn tiếp tục ở lại đây thì cô sẽ phát điên mất, còn không bằng cô tự mình nghĩ ra cách. Cho nên hiện tại cô đang đàm phán với Đường Lực.
Thấy Đường Lực im lặng.
Liền sau đó, Tiêu Mộc Diên dí sát dao vào cổ mình khiến một dòng máu đỏ tươi chảy ra.
Dòng máu đỏ chợt khiến mắt Đường Lực nhức nhối. Anh ta vô cùng lo lắng nên chỉ thể thỏa hiệp: “Em bỏ dao xuống đi, tôi sẽ để em đi.”
"Lập tức chuẩn bị xe cho tôi, nếu không tôi tuyệt sẽ không tin tưởng lời anh nói." Tiêu Mộc Diên thật sự rất hiểu Đường Lực, tuy anh ra vẻ đối xử với cô rất tốt, nhưng cô không cho phép mình bị đánh lừa bởi anh lại càng không muốn ở lại nơi này.
Đường Lực hết cách nên đành ngoan ngoãn làm theo yêu cầu của cô, Tiêu Mộc Diên chậm chậm bước ra khỏi, sau khi thấy chiếc xe liền lập tức leo lên xe lái đi.
Mấy gã vệ sĩ xông lên, Đường Lực liền căn dặn: “ trả thù: “Chẳng lẽ chuyện của ông ta có liên quan với chị?”
Tiêu Mộc Diên cảm thấy vừa vô tội vừa oan ức, cô cảm thấy Thịnh Thảo An đang nổi điên.
"Tại sao lại không có liên can gì đến chị chứ?" Thịnh Thảo An lại càng dùng sức, hai mắt vô cùng sắc bén.
Tiêu Mộc Diên luống cuống.
Cô chưa từng nhìn thấy Thịnh Thảo An nổi điên như vậy, giống như một người bị dồn vào đường cùng nên có thể làm ra bắt cứ chuyện gì.
"Vốn dĩ tôi cũng không muốn như vậy với chị, nhưng tôi thật sự rất đau khổ, tôi không tìm ra cách để giải tỏa nỗi hận trong lòng tôi, tôi không biết tại sao lại xảy ra những chuyện này, nhưng tôi biết chỉ khi nào chị chết thì mới có thể giải thoát được mọi chuyện.
Thịnh Thảo An cắn răng nói, từng lời từng chữ đều nồng nặc ý hận. Giống như coi Tiêu Mộc Diên là kẻ thù giết cha cô ấy vậy.
"Nói gì vậy? Tại sao chị chết lại giải thoát mọi chuỵện?" Tiêu Mộc Diên lúc này cũng cảm thấy hít thở khó khăn, hơn nữa Thịnh Thảo An liều mạng đẩy cơ thể của cô ra ngoài, khóe mắt của cô liếc nhìn xuống dưới, không khỏi sợ tới mức hai chân như nhũn ra.
💬 Bình luận chương