Trang chủTruyện

Chương 78: Anh muốn cô sinh một đứa con

Vợ Nhỏ Mang Thai Hộ Tổng Tài · Chương 78/848

Chương 78: Anh muốn cô sinh một đứa con

Vợ Nhỏ Mang Thai Hộ Tổng Tài · Chương 78/848

Tiêu Mộc Diên còn chưa kịp phản ứng thì đột nhiên Thịnh Trình Việt trở tay, nắm chặt lấy cằm cô, trong khoảnh khắc ấy ánh mắt anh càng sắc lạnh. Hình như anh đang chờ đợi Tiêu Mộc Diên tự thừa nhận.

“Chẳng lẽ ăn cơm còn có thể là giả sao? Hơn nữa, tôi muốn đi đâu là quyền tự do cá nhân của tôi, tổng giám đốc Thịnh cũng không có quyền quản lý việc cá nhân của tôi.” Hơn thế, cũng chỉ còn hai ngày nữa là hết hiệu lực hợp đồng, sau này họ sẽ trở thành người xa lạ mà thôi.

“À!” Thịnh Trình Việt không khỏi cười gằn, nụ cười của anh mang ý châm chọc, cô muốn làm gì là quyền tự do của cô sao? Chẳng mấy chốc anh sẽ không để cho cô nghĩ như vậy nữa, cô là đồ chơi mà mà anh đã mua, là của một mình anh thôi, trước khi anh muốn vứt bỏ thì cô không có quyền tự do, dù bị anh vứt bỏ thì cũng không cho phép ai có được cô.

Lực ở tay càng ngày càng lớn, rõ ràng anh nhìn thấy sắc mặt của Tiêu Mộc Diên vô cùng tái nhợt, trong lòng anh đột nhiên lại cảm thấy khó chịu, nhưng không vì vậy mà buông tay.

Tiêu Mộc Diên chỉ cảm thấy cằm mình đau như sắp rời ra vậy, nhưng khóe miệng của cô vẫn nở nụ cười, cô không hề sai, tại sao phải cúi đầu trước anh kia chứ, tại sao lại phải xin lỗi anh kia chứ.

“Em và Âu Dương Phong có thuê phòng nghỉ không?” Khóe mắt của Thịnh Trình Việt lóe sáng, khuôn mặt đầy góc cạnh và đẹp đẽ của anh lộ rõ vẻ lo lắng.

Tiêu Mộc Diên giật mình, nhìn Thịnh Trình Việt một cách khó hiểu, đột nhiên cô cười một cách sảng khoái, hóa ra là như vậy, chẳng trách anh lại tức giận như thế, thì ra là anh cho cô chạy thoát.

Nụ hôn, lại lần nữa rơi xuống…

Toàn thân Tiêu Mộc Diên mát lạnh, kháng cự theo bản năng càng lợi hại hơn, cô biết rằng anh đang muốn làm nhục cô, nhưng cô không làm gì hết.

“Tổng giám đốc Thịnh, giờ đã là hai giơ chiều, đến giờ làm việc rồi đó.” Đột nhiên Tiêu Diên Mộc nói, bởi vì cô thấy đồng hồ trên tường chỉ vào hai giờ.

Động tác của Thịnh Trình Việt khẽ dừng lại, không ngờ lúc này người con gái này lại còn chú ý tới thời gian.

Đột nhiên anh cong môi cười lạnh.

“Lấy lòng anh không phải cũng là một trong việc em cần làm sao?” Thịnh Trình Việt dứt lời lại hôn lên môi Tiêu Mộc Diên.

Cơ thể Tiêu Mộc Diên bỗng căng thẳng, sắc mặt tái nhợt, cô đã nghĩ tới việc anh sẽ làm nhục cô, nhưng khi anh thực sự nói vậy trái tim của cô không khỏi nhói đau.

Cô vốn tưởng rằng trái tim cô đã hoàn toàn chai lì với việc hà h**p của Thịnh Trình Việt, không ngờ khi anh nói ra cô vẫn có cảm giác vô cùng khác lạ.

Một lát sau, Cơ thể Tiêu Mộc Diên đột nhiên dán chặt lên người Thịnh Trình Việt, không phải là anh muốn cô lấy lòng anh sao? Vậy thì được, cô sẽ lấy lòng anh, đến khi nào anh vui mới thôi.

Khi Tiêu Mộc Diên hôn lên cơ thể Thịnh Trình Việt, hai người nhìn nhau một cách ngạc nhiên, thời gian gần như ngừng trôi.

Rất nhanh sau đó, Tiêu Mộc Diên kịp phản ứng, cô cười một cách nhã nhặn.

Cho tới tận bây giờ, Thịnh Trình Việt chưa bao giờ có cảm giác tốt đẹp tới vậy.

Tiêu Mộc Diên thấy Thịnh Trình việt không hề có phản ứng gì, nhẹ nhàng lau miệng, cuối cùng bắt đầu tiếp tục kiên trì.

Không phải anh muốn cô lấy lòng anh sao? Vậy thì được, cô sẽ lấy lòng anh.

“Nói, Âu Vũ Đình đã từng chạm vào chỗ nào chưa?” Giọng điệu của Thịnh Trình Việt vô cùng lạnh lẽo, không hề quan tâm tới sắc mặt tái nhợt của Tiêu Mộc Diên.

Bàn tay nhỏ bé của Tiêu Mộc Diên nắm chặt ga trải giường, cô nhìn chằm chằm Thịnh Trình Việt, những lời cô nói anh không hề tin, nếu đã không tin cô tại sao còn hỏi cô làm gì?

Thịnh Trình Việt nhìn Tiêu Mộc Diên vẫn không hề nói gì, trong lòng càng tức giận, cô không nói gì có phải là cô đang ngầm thừa nhận rằng Âu Vũ Đình đã từng động vào cô.

Vừa nghĩ tới việc Âu Vũ Đình đã từng có được cơ thể cô, sự tức giận trong lòng anh lại bùng lên, giống như một con sư tử đang phát điên.

Tiêu Mộc Diên cảm thấy vô cùng đau đớn, lúc này cô đã không còn có thể cảm nhận được tất cả, bởi trong đầu cô chỉ còn một suy nghĩ, đau, nỗi đâu gào xé tim gan.

“Nói, có phải em cũng đang từng lấy lòng Âu Vũ Đình?” Thịnh Trình Việt lại hỏi một cách không cam lòng, hai người họ không phải cũng đã từng thâm mật như vậy chứ, anh rất muốn biết, anh điên cuồng muốn biết rõ đáp án, sự thật đã bày ra trước mắt, nhưng anh muốn cô chính miếng thừa nhận, có lẽ là tận sâu trong lòng anh vẫn muốn có một chút hi vọng nhỏ nhoi.

Tiêu Mộc Diên thấy dáng vẻ của Thịnh Trình Việt, từng câu từng chữ anh nói ra đều đâm sâu vào trái tim cô, khiến cô cảm thấy vô cùng nhục nhã, nhưng cô cắn chặt răng lại, không nói gì nữa.

Thịnh Trình Việt chăm chú nhìn Tiêu Mộc Diên, sự tức giận trong lòng càng bùng cháy. Cô không nói? Như vậy có phải là cô đã ngầm thừa nhận.

Đột nhiên anh xoay người đặt Tiêu Mộc Diên xuống dưới, nếu cô đã không nói, vậy thì anh sẽ giày vò cô đến khi nào cô chịu nói mới thôi.

Thịnh Trình Việt xoay người, lúc sau anh nằm dưới, còn Tiêu Mộc Diên nằm lên người anh, anh biết tư thế này khiến cô vô cùng xấu hổ.

Quả nhiên, đúng lúc ấy sắc mặt của Tiêu Mộc Diên càng tái nhợt, anh thích giày vò cô đến vậy sao?

Chương trướcChương sau
Chương trướcChương sau

💬 Bình luận chương