Tử hắc quang lan tỏa khắp trời đất, bốn thân ảnh đứng trên không trung, phía trước là người thanh niên gầy gò, cao ráo, gương mặt tuấn mỹ đang nở nụ cười tươi rói cho bọn người Thiên Long Yêu Soái nhìn.
- Tạp chủng…
Khóe miệng của tất cả mọi người đều không kìm được co giật. Họ thật sự không ngờ lại có người dám gọi Thiên Long Yêu Soái như vậy.
Thiên Long Yêu Soái bản thân không chỉ là siêu cấp cường giả Chuyển Luân Cảnh, hơn nữa bản thể của hắn còn là phi long sáu cánh, trong cơ thể có huyết mạch của rồng. Tuy không sánh được với Long tốc cấp cao, nhưng đó cũng là điều Thiên Long Yêu Soái lấy làm tự hào. Dù sao trong yêu thú giới ai dám nghi ngờ sức mạnh của Long tộc. Hơn nữa lôi kéo được chút quan hệ với Long tộc về huyết mạch cũng khiến người khác phải dè chừng. Bạn đang đọc truyện được gì rồi…
Tuy chiến đấu lực của Lâm Động và Tiểu Viêm rất kinh người, nhưng cũng không tạo được sức uy h**p gì tới bọn Kim Viên. Nhưng lúc này Thiên Yêu Điêu tộc đã nhúng tay vào, ưu thế về thực lực đã không còn nữa…
Hơn nữa, nếu thực sự phải đắc tội với Thiên Yêu Điêu tộc, với thực lực của Kim Viên cũng thấy sợ.
- Tên tiểu tử đó không ngờ lại có bối cảnh như vậy.
Quỷ Điêu cũng lắc đầu bất lực, hắn không ngờ Lâm Động lại có bằng hữu lợi hại đến thế.
Thiên Long Yêu Soái nghe thế, nắm đấm siết lại, ánh mắt đầy nộ hỏa và sự không cam tâm.
- Viêm Soái…đó là bằng hữu của mọi người sao?
Phía sau Lâm Động, Tiểu Viêm, chư tướng Lôi Uyên Sơn bay tới, nhìn người thanh niên áp chế ba người bọn Thiên Long Yêu Soái, ánh mắt không che giấu được sự chấn động, không kìm được hỏi.
- Đó là nhị ca của ta.
Tiểu Viêm gật đầu, nói.
Bọn Trần Thông khẽ gật đầu, kìm nén sự chấn động trong lòng. Nhưng rồi rất nhanh họ bỗng nhớ ra, Tiểu Viêm vẫn gọi Lâm Động là đại ca, mà người thanh niên có địa vị trong Thiên Yêu Điêu tộc kia lại là nhị ca…vậy nghĩa là trong ba huynh đệ họ, Lâm Động lại là lão đại?
- Tạp chủng, chuyện này chưa xong đâu.
Người thanh niên kia cười khảy nhìn Thiên Long Yêu Soái, rồi quay sang nhìn hai thân ảnh phía dưới.
Khi hắn nhìn xuống, tất cả mọi người, kể cả ba cường giả trung niên bên cạnh đều nhận ra sự hung hãn trong mắt hắn dần tiêu tan, thay vào đó là sự dịu dàng, xúc động hiếm thấy.
Phát hiện này khiến ba cường giả trung niên kinh ngạc, hắn ta rất ít khi có cảm xúc như vậy.
Thanh niên đó thu lại hung sát khí, thân thể khẽ động là xuất hiện trước mặt Lâm Động và Tiểu Viêm.
- Nhị ca!
Tiểu Viêm nhìn gương mặt quen thuộc liền nở nụ cười xúc động.
- Tử Huyền Cảnh viên mãn? Xem ra con hổ ngốc ngươi một năm qua cũng sống không thừa.
Thanh niên đó nhìn thân hình cao lớn của Tiểu Viêm, môi hơi nhướn lên cười.
Tiểu Viêm gãi đầu cười, rồi đứng dịch sang bên để lộ ra Lâm Động.
Thanh niên kia cười nhìn Lâm Động, nụ cười ấy giống như những giọt rượu nóng ấm, từng chút từng chút thấm vào khiến lòng người bình yên.
Nụ cười đó, giống như năm ấy ba người bất luận gặp phải khó khăn gì cũng xoa dịu tất cả.
Thanh niên kia nhớ lại người thanh niên hồi ở Dị Ma Thành bị ba kẻ Nguyên Môn dồn đến đường cùng, dù đã biết rõ thập tử nhất sinh nhưng cuối cùng vẫn chọn cách rời khỏi Đạo Tông đứng về phía mình, nụ cười của hắn lúc đó cũng như vậy.
Cuối cùng, khi sử dụng chuyển dịch không gian để thoát, cũng chính người đó đã bước ra giành lấy chút thời gian cuối cùng.
Khi đó hắn cảm thấy việc để Lâm Động làm lão đại không khó chấp nhận nữa.
Ký ức bỗng tràn về như nước lũ, thanh niên tuấn mỹ bỗng cảm nhận được một nỗi niềm chua xót dâng lên trong lòng. Hắn hít sâu một hơi, cười một cái thật tươi, thật dịu dàng.
- Đại ca.
Đứng trước Lâm Động, con người trước đây luôn ngạo nghễ không chịu cúi đầu trước bất kỳ ai, nhún vai, mặc kệ ánh mắt mở to của Lâm Động cũng như bọn Trần Thông, lần đầu tiên nói ra lời mà trước đây hắn cho là kỳ cục.
💬 Bình luận chương