Mặt đất chấn động, từng đạo tiếng gào thét hung lệ tràn ngập sự cuồng bạo phát ra. Nhất thời, cả tòa thành thị dường như bị những tiếng gầm thét này khiến cho run rẩy, phía trên bầu trời, vầng huyết nguyệt treo trên cao, từng tia ánh trăng đỏ tươi chiếu xuống khiến cho Yêu Triều càng thêm phần hung hãn.
Trên tường thành, hầu như tất cả mọi người đều lao lên, mà khi bọn hắn nhìn thấy Yêu Triều không thấy điểm cuối thì sắc mặt đều trở nên khó coi. Chỉ có điều người ở đây cũng không phải là hạng vô năng, mặc dù bị một màn này dọa cho chấn động kinh hãi, nhưng cũng không hề có biểu hiện thất thố.
Lâm Động cũng nhảy lên một tòa nhà gần tường thành, ánh mắt nhìn ra ngoài. Một màu đỏ thẫm tràn ngập trong mắt, cuối cùng lan tràn đến cuối tầm mắt, những màu đỏ thẫm này đều là ánh mắt đỏ rực như máu tươi ngưng tụ thành. Một cỗ khí tức hung bạo tràn ngập dâng lên trời, phảng phất như huyết nguyệt bị phủ thêm một tầng huyết sắc, khó có thể tưởng tượng được bên ngoài thành thị này đến tột cùng hội tụ bao nhiêu Yêu thú.
Vù vù!
Lúc Lâm Động bị Yêu Triều làm cho chấn động thì sau lưng cũng truyền đến mấy đạo thanh âm xé gió. Đám người Mạc Lăng nhanh chóng lướt đến bên cạnh hắn. Chỉ có điều lúc bọn hắn nhìn thấy Yêu Triều ở bên ngoài thành thì cũng không khỏi hít một hơi khí lạnh, đây quả thật là lần đầu tiên bọn hắn nhìn thấy Yêu Triều kh*ng b* như thế.
- Cái này phiền toái rồi! Yêu Triều lần này cũng không phải quy mô nhỏ giống như Yêu Triều hai ngày trước, một chút sơ suất thì e rằng sẽ thành phá người vong.
Sắc mặt Mạc Lăng ngưng trọng nói.
Đỗ Vân, Man Sơn cũng gật đầu nhè nhẹ, trong mắt có một tia hoảng sợ. Nếu như thành thị một khi bị phá, bọn hắn sẽ mất đi chỗ bảo hộ cuối cùng. Đối mặt với Yêu Triều số lượng như vậy, cho dù là cường giả Tạo Hóa Cảnh đỉnh phong chỉ e cũng cực kỳ nguy hiểm.
- Lâm Động huynh, ngươi có cái nhìn như thế nào?
Ánh mắt của Mạc Lăng chuyển về phía Lâm Động, trưng cầu ý kiến của hắn.
- Trước tiên yên lặng đánh thẳng vào chỉ e thương vong rất lớn.
Sau lưng Hạ Hoang, một gã cường giả sắc mặt có chút trắng bệch nói.
- Hừ, sợ cái gì? Vừa vặn Điểm tập trung này có không ít cường giả của các Vương triều khác, Yêu Triều hiện nay đến rồi, cứ để bọn chúng lên trước, thương vong lớn cũng không liên quan đến chúng ta, mà đợi thực lực của bọn hắn suy yếu thì lại càng không dám phản kháng Vương triều Thánh Quang, ngày sau, còn không phải ngoan ngoãn là nô dịch cho chúng ta, đem Niết Bàn Đan cống hiến ra sao?
Nghe thấy vậy, Hạ Hoang cười lạnh nói.
- Đại nhân anh minh!
Nghe Hạ Hoang nói những lời ngoan độc như vậy, đám cường giả cũng vội lấy lòng.
- Khí tức hung bạo của Yêu Triều hướng này so với những nơi khác thịnh hơn một chút, xem ra bên trong Yêu Triều hẳn có ẩn chứa Yêu thú cường đại.
Ánh mắt của Hạ Hoang quét qua, liền nhìn thấy mấy người Mạc Lăng ở trên tường thành, trong mắt liền xẹt qua một tia lạnh lẽo.
- Mạc Lăng, những người đến từ Vương triều Đại Viêm hãy phối hợp với những người khác trấn thủ tường thành phía Tây Bắc, nhất định phải đem Yêu Triều cản lại, không cho phép chúng tiến vào trong thành thị.
Tiếng quát lạnh của Hạ Hoang vang lên giữa không trung, sau đó rơi vào trong tai đám người Mạc Lăng, lập tức khiến sắc mặt bọn hắn biến đổi. Bọn hắn hiển nhiên có thể cảm nhận được khí tức hung bạo đặc biệt mạnh mẽ của Yêu Triều hướng Tây Bắc, mà đám người Hạ Hoang chỉ phái bọn hắn ra, hiển nhiên là muốn mượn tay đám Yêu thú giết bọn hắn.
- Hạ Hoang, ngươi thật sự khinh người quá đáng, xem chúng ta là thuộc hạ của ngươi sao?
Thanh âm lạnh lùng của Đỗ Vân vang lên.
- Làm càn, đây là Điểm tập trung, Vương triều Thánh Quang mới là người khống chế nơi này, nếu các ngươi dám phản kháng, lập tức trục xuất các ngươi khỏi thành thị, ném vào trong Yêu Triều, bị vạn thú cắn xé!
Ánh mắt Hạ Hoang liền trầm xuống, quát lớn.
- Tên khốn kiếp này dám sai khiến chúng ta, hắn đang tính toán cái gì đó?
Man Sơn giận tím mặt, hiển nhiên đã bị những lời của Hạ Hoang chọc giận.
- Yên tĩnh một chút, Vương triều Thánh Quang thế lớn, cùng bọn chúng xung đột thì đối với chúng ta sẽ bất lợi!
Sắc mặt Mạc Lăng trở nên âm trầm, nhưng hắn lại ngăn cản Đỗ Vân và Man Sơn, trầm giọng nói.
Nghe thấy vậy, Đỗ Vân và Man Sơn chỉ có thể không cam lòng cắn răng một cái. Bọn hắn hiểu rõ, cường giả của Vương triều Thánh Quang quá nhiều, lại còn thu nạp không ít cường giả của những Vương triều khác, hơn nữa quan trọng nhất là cường giả Tạo Hóa Cảnh đỉnh phong của Vương triều Thánh Quang quả thật quá cường hãn, chỉ e chỉ một mình hắn đã có thể g**t ch*t mấy tên cường giả Tạo Hóa Cảnh đại thành rồi.
Cấp bậc thế lực như vậy, cho dù năm người bọn họ xông lên e rằng cũng chỉ rước lấy nhục.
Nhìn đám người Man Sơn phẫn nộ, Lâm Động lẳng lặng đứng một bên, cũng không chủ động nói gì, ánh mắt cụp xuống, trong mắt xẹt qua một tia sát ý nhàn nhạt. Hạ Hoang này quả thực quá huênh hoang!
Hạ Hoang ở trên tháp cao thấy đám người Mạc Lăng trầm mặc, lông mày nhướng lên, khinh thường cười lạnh nói:
- Hừ, một đám phế vật, cái gì mà Vương triều Đại Viêm? Nghe cũng chưa từng nghe qua, mà dám có ý đồ khiêu khích với uy nghiêm của Vương triều Thánh Quang, không biết tự lượng sức mình!
Nghe thấy lời này, sắc mặt đám người Mạc Lăng đều trở nên đặc biệt khó coi. Thế nhưng, khi trong lòng bọn hắn đang tràn ngập tức giận thì một đạo thân ảnh từ phía sau bọn hắn chậm rãi đi ra, thanh âm nhàn nhạt vang lên, khiến trong lòng bọn họ chấn động, bọn hắn biết rõ, Lâm Động cuối cùng đã muốn ra mặt rồi:
- Đối với loại thùng rỗng phế vật, nhẫn nhịn thì không thể nào giải quyết được vấn đề!
💬 Bình luận chương