Lâm Động đem cổ mộc lật qua lật lại một lúc, sau đó đem đám rêu xanh phủ đầy bên ngoài cẩn thận lau sạch. Bất quá hắn cũng không biết cái gã bán hàng kia đến tột cùng là đào được nó ở chỗ nào, mà những phù văn ở bên ngoài kia lại có vẻ dị thường mơ hồ.
Những phù văn này hơn phân nữa đều không rõ ràng, khiến cho chân mày Lâm Động nhíu lại, trầm ngầm một lát sau, tâm thần khẽ nhích động, chợt hai mắt chậm rãi nhắm mắt lại, một tia tinh thần lực từ Nê Hoàn Cung b*n r*, cuối cùng tiếp xúc với cổ mộc kia.
Ngay khi sát na tiếp xúc, cổ mộc kia luôn không có động tĩnh gì chợt lay động mặc dù cực nhỏ. Nhưng mà, vẫn như cũ cũng chẳng xuất hiện biến hóa gì quá lớn.
"Ở bên trong cổ mộc này được một tầng tinh thần lực tạo thành một bức tường ngăn cách lại sao"
Trong tiếp xúc chốc lát đó, Lâm Động lại cảm giác rất rõ ràng, ở bên ngoài cổ mộc thế nhưng được một tầng tinh thần lực vô cùng nhạt bao phủ lấy, mà cổ tinh thần lực này tương đối nhạt, xem ra với thời gian hiện hữu của nó hẳn là không ngắn a.
Phát hiện được sự ngăn cản mạnh mẽ của bức tường tinh thần lực kia, Lâm Động liền thở phào nhẹ nhõm, tâm thần vừa động, nhất thời một cổ tinh thần lực từ bên trong Nê Hoàn Cung gào thét mà ra, khi cố gắng ngưng tụ nó lại, sau đó hung hăng hướng bên trong cổ mộc kia chui vào.
"Ông… ông!"
Cùng với biến hóa mà Lâm Động đã làm lúc nãy, cổ mộc kia liền phát ra tiếng vù vù, sau đó là một đạo thanh âm răng rắc rất nhỏ đột ngột vang lên, rồi thì ở phía trên cổ mộc lóe lên ánh sáng nhàn nhạt, ánh sáng đó ngưng tụ thành một đạo quang thúc, quẳng ném đến trên trán của Lâm Động.
Ngay khi đạo quang thúc kia ấn vào trên trán Lâm Động, hắn lập tức cảm giác được rất rõ ràng có một loại tin tức kỳ lạ được lưu lại tại trong đầu của mình.
Cổ Tuyền Phù Ấn – Ngưng Ấn Pháp.
Chỉ hai dòng chữ ngắn ngủn đó đã làm cho tâm tình Lâm Động kích động mãnh liệt. Cái gọi là Ngưng Ấn Pháp kia là thứ trọng yếu nhất mà một Phù Sư tất phải có, bởi vì chỉ có đem tinh thần lực của chính mình ngưng tụ thành một Bản Mệnh Phù Ấn, lúc đó bản thân hắn mới có thể chân chính được xưng là Phù Sư.
Vị Nham Đại Sư ở Viêm Thành kia, bất quá chỉ đưa cho Lâm Động ba tầng đầu tiên của Thần Thiên Động, dù vậy cũng có thể làm cho Lâm Động tiến nhập vào con đường tu luyện tinh thần lực, nhưng mà cũng không thể cho hắn cái trọng yếu nhất chính là Ngưng Ấn Pháp. Vì thế, cho dù hiện giờ Lâm Động cũng cảm giác được tinh thần lực của mình hơi chút mạnh mẽ, nhưng thủy chung cũng không tính là một Phù Sư chân chính được. Bạn đang đọc truyện được xảy ra một cái sơ suất gì.
"Ngưng lại cho ta!"
Hít sâu một hơi, chợt một đạo tiếng quát từ trong miệng Lâm Động phát ra lần nữa. Một cổ tinh thần ba động mạnh mẽ từ trong đầu đột ngột khuếch tán ra, mà tinh thần lốc xoáy từ bên trong Nê Hoàn Cung kia cũng đã chịu không nổi sự áp súc, phịch một tiếng, tức thì bạo liệt bung ra.
Ngay khi tinh thần lốc xoáy nổ tung, thì hai mắt Lâm Động cũng đã trở nên bừng sáng dị thường.
"Thình thịch!"
Từ trung tâm nổ mạnh chợt b*n r* vô số quang tuyến nho nhỏ, mà những quang tuyến này chỉ trong nháy mắt liền đem một vài mãnh vỡ tinh thần lực lắp ghép lại, sau đó lấy một loại trạng thái co rút kỳ dị, cuối cùng kiến tạo thành một đạo phù văn thần kỳ cỡ chừng bằng hai ngón tay cái.
Đạo phù văn này là do vô số mãnh vỡ tinh thần lực khắc họa mà thành, thoáng nhìn qua, chính là làm cho người ta có một loại cảm giác cực kỳ huyền ảo, phảng phất toàn bộ thiên địa cũng đều bị đạo phù văn tưởng chừng như đơn giản này bao phủ lấy.
Phù văn thành hình đã lộ ra vẻ nhàn nhạt cùng mơ hồ, nếu như nhìn kỹ mà nói… sẽ thấy được phù văn này, kỳ thật là rất giống lốc xoáy bị biến dị, quang mang chớp động, tựa như đang lặng lẽ sinh trưởng vậy.
"Tê tê!"
Một cổ hấp lực từ bên trong đạo phù văn kỳ lạ kia tán ra, mà những mảnh nhỏ tinh thần lực trong Nê Hoàn Cung cũng đã bị đạo phù văn này hút vào bên trong, lúc này ánh sáng nhàn nhạt kia mới trở nên sáng ngời hơn một chút.
"Hêy…"
Ngay khi lốc xoáy hình thành phù văn, thì hai mắt Lâm Động cũng đã hoàn toàn mở ra, mà ở một thoáng mở ra đó, Lâm Động lại cảm giác được rất rõ ràng mọi động tĩnh ở bên trong Thiết Mộc trang, thậm chí ngay cả tiếng hít thở cũng khó thoát được cảm ứng của hắn.
Đột nhiên bàn tay Lâm Động vỗ xuống giường, thân hình nhảy bậc lên, tâm thần vừa động, chín đạo hắc mang từ trong tay áo bay ra, sau đó ngưng tụ lại thành một khối, giống như một thanh hắc kiếm, bay xuống dưới chân Lâm Động.
Tiếp đó, thân thể Lâm Động ngự ở trên Toái Nguyên Toa, ổn định giữa không trung.
Ngự toa mà đi!
Sau khi ngưng tự Bản Mệnh Phù Ấn, Lâm Động không ngờ có đầy đủ tinh thần lực mới có thể hành động đến cấp độ này.
💬 Bình luận chương