Nhóm bạn dừng lại trước một cánh cửa khổng lồ, được làm từ vật liệu tối tân, ánh sáng từ các thiết bị công nghệ phản chiếu lên bề mặt bóng loáng. Hạo Nhiên chạm vào bề mặt lạnh lẽo, cảm nhận được sự mạnh mẽ và bí ẩn của nó. “Đây chắc chắn là lối vào căn cứ của Zephyrus,” anh thì thầm.
“Chúng ta cần phải tìm cách mở nó,” Thảo Nguyên nói, đôi mắt cô tập trung vào một bảng điều khiển gần đó. “Nếu tôi có thể xâm nhập vào hệ thống điều khiển, có lẽ chúng ta sẽ có thể vào bên trong mà không bị phát hiện.”
“Cẩn thận,” Vũ Đằng cảnh báo. “Có thể có bẫy hoặc thiết bị an ninh xung quanh đây.”
“Chúng ta không thể chần chừ nữa,” Lâm Tinh nhấn mạnh, sự quyết tâm trong ánh mắt cô khiến cả nhóm tràn đầy năng lượng. “Nếu cha mẹ tôi còn sống, họ đang ở bên trong.”
Thảo Nguyên ngồi xuống, mở thiết bị của mình và bắt đầu làm việc. Những âm thanh lách cách từ bảng điều khiển vang lên, và không khí trở nên căng thẳng. Mỗi giây trôi qua như một thế kỷ, tất cả đều chờ đợi.
“Được rồi, tôi đã vào được hệ thống,” Thảo Nguyên thông báo, giọng cô đầy phấn khích nhưng cũng không kém phần lo âu. “Nhưng tôi cần thời gian để xác định vị trí và tắt các thiết bị an ninh.”
“Thời gian không phải là bạn của chúng ta,” Hạo Nhiên nói, nhìn xung quanh như thể sợ hãi những bóng hình sẽ xuất hiện từ bóng tối.
“Làm nhanh lên,” Vũ Đằng thúc giục. “Chúng ta không biết khi nào Zephyrus sẽ phát hiện ra sự có mặt của chúng ta.”
Cả nhóm hướng mắt về Thảo Nguyên, chăm chú lộ ra một không gian tối tăm bên trong. Ánh sáng từ bên ngoài chiếu vào, tạo nên những bóng đổ kỳ quái. Họ bước vào, lòng đầy hồi hộp và sợ hãi. Mỗi bước đi như là một bước vào vùng đất không biết.
Không gian bên trong căn cứ rộng lớn và lạnh lẽo, với những bức tường kim loại thô ráp. Các thiết bị công nghệ cao đặt khắp nơi, tạo ra những âm thanh lạ lẫm. Lâm Tinh cảm nhận được trái tim mình đập nhanh hơn, không chỉ vì sự hồi hộp mà còn vì cảm giác gần gũi với sự thật về cha mẹ cô.
“Chúng ta cần tìm kiếm thông tin,” Vũ Đằng đề nghị, ánh mắt nghiêm túc. “Có thể chúng ta sẽ tìm thấy một cái gì đó về những thí nghiệm của Zephyrus.”
“Đúng vậy,” Thảo Nguyên đồng ý. “Nhưng hãy cẩn thận. Chúng ta không biết ai đang xem xét tài liệu này,” Lâm Tinh nói, lòng cô bị dằn vặt giữa sự khao khát tìm hiểu sự thật và sự an toàn của nhóm.
“Chúng ta không thể ở lại đây lâu hơn,” Hạo Nhiên nhấn mạnh. “Nếu không, chúng ta sẽ gặp nguy hiểm.”
“Đúng vậy,” Thảo Nguyên đồng ý. “Những gì chúng ta đã tìm thấy rất quan trọng, nhưng không có gì quan trọng hơn mạng sống của chúng ta.”
Lâm Tinh nhìn vào những tài liệu, lòng nặng trĩu. Cô biết mình không thể bỏ lại mọi thứ ở đây. “Chúng ta sẽ quay lại. Tôi hứa.”
“Được rồi,” Vũ Đằng nói, ánh mắt anh đầy quyết tâm. “Chúng ta phải rút lui ngay bây giờ.”
Nhóm bạn nhanh chóng rời khỏi phòng thí nghiệm, lòng đầy lo lắng. Họ chạy qua những hành lang tối tăm, cảm giác như có hàng triệu ánh mắt đang bảo vệ vũ trụ khỏi những thế lực hắc ám đang chực chờ.
“Chúng ta phải chạy,” Vũ Đằng nói, quyết tâm trong ánh mắt. “Không còn thời gian nữa.”
Họ chạy về phía cửa ra, nhưng trong lòng mỗi người đều có một nỗi lo sợ. Bóng tối đang lan rộng, và cuộc chiến giữa họ với Zephyrus mới chỉ bắt đầu.
,
💬 Bình luận chương