Chương 46
Tác giả: Điệp Chi Linh | Editor: Chan
Trần Bắc Hà và Sở Tinh Lan vẫn tiếp tục giả vờ là đồng đội trước mặt người ngoài, trong phòng luyện tập và trên sân thi đấu chỉ bàn bạc những chuyện liên quan đến trận đấu.
Nhưng mỗi khi trở về ký túc xá, Sở Tinh Lan lại ôm lấy Trần Bắc Hà và thân mật hôn cậu. Dù sao cũng là do Trần Bắc Hà nói “Ở ký túc xá thì muốn làm gì cũng được”, Sở Tinh Lan cũng không làm quá, chỉ đơn thuần là hôn môi, Trần Bắc Hà tất nhiên không tiện phản đối.
Hôn nhau nhiều lần, Trần Bắc Hà cũng tích lũy được một chút kinh nghiệm, bắt đầu chủ động đáp lại. Mỗi lần hôn đều đến mức tim đập nhanh, suýt chút nữa là vượt quá giới hạn rồi mới dừng lại.
Chuyện hai người lén lút bên nhau, trở thành một bí mật mà cả hai đều ngầm hiểu.
Tuần thi đấu thứ tám của vòng bảng nhanh chóng bắt đầu.
Tuần này, Bắc Mục lần đầu tiên để Sở Tinh Lan đảm nhận vị trí chỉ huy.
Các đội tuyển khác đều ngạc nhiên phát hiện, trong 10 phút đầu trận Bắc Mục gần như biến mất khỏi bản đồ, không để lại chút dấu vết nào. Nhưng đến giữa và cuối trận thì bất ngờ xuất hiện, cả bốn người đều đầy đủ trang bị, đánh không lại chút nào.
Họ rốt cuộc đã phát triển một cách kín đáo kiểu gì vậy?
Trong trận chung kết Chủ nhật, Bắc Mục liên tục ăn gà, một phát giành luôn chức quán quân tuần thứ tám.
Lúc thì đầu trận biến mất, lén lút phát triển, giữa trận đột nhiên xuất hiện quét sạch chiến trường; lúc thì nhảy ngay vào khu vực tài nguyên cao để giao tranh trực diện, thắng giao tranh rồi nhanh chóng mạnh lên, đánh liều tới phút cuối cùng; thỉnh thoảng lại đi khắp nơi đánh du kích, vừa đánh vừa chạy vào vòng bo cuối.
Chiến thuật phong phú, đội hình đa dạng khiến các đội tuyển khác nhất thời không biết ứng phó thế nào.
Huấn luyện viên các đội nhanh chóng nhận ra một vấn đề —
“Bắc Mục chắc là đã đổi chỉ huy rồi phải không?”
“Trận đánh du kích hôm nay rất giống phong cách của Sở Tinh Lan.”
“Chả trách điểm nhảy mỗi trận đều thay đổi, không thể đoán nổi.”
“Là hai người cùng chỉ huy sao?”
Trong giới tuyển thủ chuyên nghiệp, có nhiều người có năng lực cá nhân xuất sắc. Nhưng người có ý thức chiến thuật tốt, tầm nhìn chiến lược rộng, có thể bình tĩnh phân tích tình huống và đảm nhiệm vai trò chỉ huy trong trận đấu thì lại vô cùng hiếm.
Dù có tập hợp bốn tuyển thủ rất mạnh trong một đội, nhưng vào thời điểm then chốt, có nên giao tranh hay không, nên rút lui theo hướng nào, có nên cứu đồng đội hay không… một quyết định sai lầm thôi cũng đủ để hủy hoại cả trận đấu.
Tầm quan trọng của vị trí chỉ huy là không cần bàn cãi.
Mà tuyển thủ ưu tú như vậy, Bắc Mục lại có tận hai người làm chỉ huy?
Vì vậy mới có nhiều biến hóa trong chiến thuật như thế, khiến người khác không thể đoán trước.
Khi Bắc Mục lần nữa giành chức quán quân tuần thứ tám, tất cả huấn luyện viên đều cảm thấy áp lực vô cùng—
Mùa giải này, Bắc Mục mạnh đến mức đáng sợ, có dấu hiệu giành được chức quán quân toàn mùa!
Ban đầu, các huấn luyện viên còn nghĩ Lan Bắc là hai kẻ thù một mất một còn thì sẽ không thể phối hợp được với nhau. Nhưng ngay trận đầu tiên của vòng bảng, cả hai mỗi người quét bốn mạng, khiến toàn bộ huấn luyện viên trong liên minh phải xấu hổ.
Khi họ là đối thủ thì gay gắt đối đầu, không ai chịu thua ai. Nhưng khi đã thành đồng đội, lại có thể lập tức bắt nhịp với nhau, phối hợp ăn ý như thể sống trong đầu của nhau vậy.
Huấn luyện viên nghĩ, vậy thì hãy tấn công từ tân binh tank Lộc Miên, cậu ta không có kinh nghiệm thi đấu, có lẽ là điểm yếu của Bắc Mục.
Nhưng không ngờ Lộc Miên không phải điểm yếu, mà là mồi nhử.
Một khi tập trung hỏa lực giết Lộc Miên, kết quả sẽ là Lan Bắc hợp lực hủy diệt tất cả. Giết Lộc Miên chẳng ích gì, muốn đánh bại Bắc Mục, phải giết Lan Bắc trước. Nhưng nếu bỏ qua Lộc Miên, cậu ta cũng cực kỳ phiền phức.
Đừng thấy cậu ta lắp bắp, rụt rè, nội tâm yếu đuối, khi vào trận thì hoàn toàn không biết sợ, liều mạng bảo vệ hai chủ lực chính. Thậm chí còn sẵn sàng chết để buff giáp cho North.
Một “vệ sĩ tận tâm” như vậy đã tạo điều kiện tối ưu cho Trần Bắc Hà gây sát thương.
Chưa kể Bắc Mục còn có Khúc Trường Thiên, một hỗ trợ với cách di chuyển cực kỳ cẩn thận, rất khó bị bắt trong giao tranh, luôn ở bên thả kỹ năng khống chế, hồi máu, khiến đối thủ phát điên.
Với một đội hình như vậy, khi giao tranh đúng là rất khó tìm ra điểm đột phá.
Trong các trận đấu tiếp theo của vòng bảng, Bắc Mục bắt đầu chuỗi thắng chưa từng có.
Hai BLV phấn khích đến vỡ giọng:
“Chúc mừng Bắc Mục giành chức quán quân tuần thứ chín!”
“Chúc mừng Bắc Mục giành chức quán quân tuần thứ mười!”
“Một lần nữa chúc mừng Bắc Mục giành chức quán quân tuần thứ mười một, hiện tại đã là bốn lần liên tiếp, lập kỷ lục lịch sử mới trong giải đấu chuyên nghiệp khu vực Thánh Vực Trung Quốc!”
“Bắc Mục hiện đang đứng đầu bảng xếp hạng tổng vòng bảng, phong độ mùa này đúng là không thể ngăn cản!”
“Thứ Năm, Sáu, Bảy họ có thắng có thua, thành tích giữ vững trong top 5. Nhưng cứ đến Chủ nhật là bùng nổ, dùng đội hình mới lật kèo đối thủ.”
“Từ tuần thứ tám đến tuần thứ mười một, bốn lần liên tiếp quán quân tuần!”
“Vòng bảng chỉ còn lại tuần cuối cùng, liệu ai có thể chấm dứt chuỗi thắng của họ? Liệu Bắc Mục có thể kết thúc đẹp với năm lần quán quân liên tiếp? Hãy cùng chờ xem!”
Thời gian chớp mắt đã sang tháng Sáu.
Nhìn lại vài tháng thi đấu, Bắc Mục bốn tuần đầu tiên thử nghiệm đội hình, thành tích bình thường; tuần thứ năm và thứ sáu giành chức quán quân tuần; tuần thứ bảy không giành được; từ tuần thứ tám bắt đầu thắng liền bốn tuần.
Vòng bảng chỉ còn một tuần, hiện tại họ đứng đầu bảng điểm, dù tuần cuối thua hết cũng vẫn chắc suất vào vòng play-off.
Trần Bắc Hà cực kỳ vui mừng, mùa trước Bắc Mục chỉ vừa đủ điểm lọt vào play-off với vị trí thứ mười, không ngờ mùa này lại thành tích tốt đến vậy, vượt xa kỳ vọng của cậu.
Trên diễn đàn eSports có một chuyên mục dự đoán quán quân mùa này. Ban đầu chẳng ai đánh giá cao Bắc Mục, nhiều người thẳng 5 triệu vào tài khoản cá nhân của cậu. Tôi không nói, cậu không nói, sẽ chẳng ai biết. Với cậu chỉ là chuyện tiện tay một cái, lại có thể giúp Hừng Đông một việc lớn. Cậu có muốn suy nghĩ một chút không?”
Sở Tinh Lan trầm mặc, ngón tay siết chặt điện thoại, trong lòng dâng lên một nỗi cay đắng không sao tả xiết, cả tầm mắt cũng trở nên mơ hồ.
Anh đúng là có tình cảm rất sâu với Hừng Đông. Đặc biệt là với đội trưởng cũ, người đã từng dìu dắt anh và các tuyển thủ kỳ cựu từng như anh cả, dạy anh rất nhiều điều.
Nhưng bây giờ thì sao?
Chiến đội này lại rơi xuống mức phải dùng tiền mua người nhường, dàn xếp tỉ số để giành điểm, lại còn tìm đến cựu đội trưởng là anh để ra tay.
Thật khiến người ta thất vọng và đau lòng.
Elon quả nhiên chẳng hiểu gì về anh cả.
Sở Tinh Lan hít sâu một hơi, thấp giọng nói: “Elon, đừng sỉ nhục bốn chữ ‘thể thao điện tử’.”
“Bảo tôi thả nước là điều không thể.”
“Còn nữa, tôi đã ghi âm cuộc gọi này rồi.”
Đồng tử của Elon co rút dữ dội, vừa định mở miệng, bên tai đã vang lên tiếng tút tút tàn nhẫn của cuộc gọi bị cúp máy.
Ông ta vội vã nhắn tin: “Tôi đùa thôi mà, cậu đừng coi là thật! Dù sao đội Hừng Đông cũng là nơi cậu khởi đầu, không cần thiết phải trở mặt như vậy chứ!”
Sở Tinh Lan không trả lời, trực tiếp chặn số.
Khi Trần Bắc Hà tắm xong bước ra, thấy Sở Tinh Lan ngồi trên ghế sofa, siết chặt điện thoại, sắc mặt vô cùng khó coi, trong mắt là một cảm xúc nặng nề và phức tạp.
Trần Bắc Hà bước đến, nghi hoặc hỏi: “Sao vậy? Ai chọc giận cậu à?”
Sở Tinh Lan đột nhiên dang tay ôm chặt lấy Trần Bắc Hà.
Trần Bắc Hà định đẩy ra thì phát hiện tay anh đang khẽ run, mặt còn vùi đầu vào lòng mình.
Sở Tinh Lan bình thường luôn cười tươi, rất hiếm khi lộ ra vẻ mặt nặng nề như vậy. Trần Bắc Hà mềm lòng, nhẹ nhàng xoa đầu anh, khẽ hỏi: “Có chuyện gì vậy? Nhà có chuyện à? Tôi giúp được gì không?”
Sở Tinh Lan im lặng một lúc mới khàn giọng nói: “HLV Elon của đội Hừng Đông vừa gọi anh, bảo tuần sau thả nước, đánh giả, bảo Bắc Mục giúp dọn mấy đội xung quanh để họ vào vòng bo cuối, kiếm nhiều điểm hơn. Ổng ra giá 5 triệu.”
Trần Bắc Hà sững sờ, sau đó lập tức chửi: “Đệt! Thằng đó điên rồi à?! Chuyện này bị liên minh phát hiện là tiêu đời luôn đấy! Cậu chắc chắn không đồng ý chứ?”
“Dĩ nhiên là không.” Sở Tinh Lan buông Trần Bắc Hà ra, ngẩng đầu nhìn cậu với ánh mắt đầy trăn trở: “Anh biết ngay ông ta tìm anh chẳng có chuyện gì tốt lành. Cuộc gọi anh đã ghi âm rồi. Chỉ là, anh thấy rất khó chịu.”
“Là đội trưởng cũ của Hừng Đông, anh từng ra mắt ở đó, đánh hàng trăm trận đấu mang ID Hừng Đông. Giờ lại phải chính tay chặt đứt tương lai của đội.”
Trần Bắc Hà cuối cùng cũng hiểu ra vì sao anh buồn — không phải vì đội Hừng Đông đuổi anh đi, mà là vì chính đội bóng mà anh đã đổ bao tâm huyết, lại tự tay đưa cho anh con dao để kết thúc số phận họ.
Nếu đặt mình vào vị trí ấy, Trần Bắc Hà cũng sẽ vừa buồn vừa giận, hận không thể chui qua đường dây điện thoại mà đập cho thằng khốn đó một trận.
Cậu xót xa xoa đầu anh, nói: “Chuyện này không phải lỗi của cậu. Là Elon muốn dàn xếp tỉ số, tự tìm đường chết. Loại người ngu đần như vậy, cậu khách sáo làm gì?”
“Cậu đừng áp lực. Cậu đã làm hết lòng với Hừng Đông rồi. Họ tự hủy thì cũng chẳng thể trách cậu. Tôi tin đội trưởng cũ Thành ca và mấy đồng đội cũ sẽ hiểu cho cậu thôi.”
Trần Bắc Hà cúi đầu, nhẹ nhàng hôn lên trán anh, giọng hiếm khi dịu dàng: “Đừng buồn nữa, còn có tôi ở đây. Tôi sẽ cùng cậu tố cáo thằng điên đó. Cứ coi như tôi cũng biết chuyện này, cậu đừng một mình gánh lấy.”
Trái tim Sở Tinh Lan khẽ run lên, ôm chặt lấy cậu vào lòng.
Phải rồi, may mà còn có em.
Trên những vấn đề nguyên tắc, hai người họ luôn cùng chí hướng.
Trong mắt họ không dung nổi một hạt cát, càng không dung nổi bọn khốn làm bẩn sân khấu họ yêu.
Trần Bắc Hà sẵn sàng đứng cùng anh.
Anh không còn cô đơn. Anh có đồng đội, có người yêu tốt nhất.
Ngày 20 tháng 6, ngay trước khi tuần thi đấu cuối cùng của vòng bảng bắt đầu, Liên minh Thánh Vực chuyên nghiệp bất ngờ nhận được một email tố cáo có tên thật từ hai tuyển thủ của Bắc Mục là North và Lavender.
Email tố cáo huấn luyện viên Elon của đội Hừng Đông đã liên hệ riêng với tuyển thủ Bắc Mục, yêu cầu họ dàn xếp tỉ số, thả nước giúp đội Hừng Đông nâng điểm, giá 5 triệu tệ và có ghi âm làm bằng chứng.
Ban lãnh đạo liên minh vô cùng khiếp sợ, lập tức thành lập tổ điều tra đặc biệt đến kiểm tra CLB đội Hừng Đông.
Không ngờ vừa điều tra đã rút củ cải kéo ra cả ổ bùn.
Tài khoản cá nhân của HLV Elon vô cùng mờ ám, trong đó có một khoản chuyển tiền quốc tế cực lớn, ngoại binh Cloud từng chuyển cho ông ta 3 triệu tệ tiền hoa hồng chuyển nhượng.
Điều này có nghĩa là thương vụ Cloud về Đội Hừng Đông là một màn bắt tay mờ ám giữa Elon và CLB bên Bắc Mỹ. Mức chuyển nhượng của Cloud là 20 triệu, chia cho CLB cũ một phần, cho Cloud một phần, phần còn lại vào túi riêng của Elon.
Đây rõ ràng là bọn họ cấu kết với nhau, hối lộ huấn luyện viên!
Cả ban lãnh đạo liên minh và cấp cao của CLB đội Hừng Đông đều bị bịt mắt.
Cùng lúc đó, có tuyển thủ trong Đội Hừng Đông ẩn danh tố cáo:
HLV còn nhận hối lộ khi quyết định đội hình chính thức của mùa này.
Trong đội hình bốn người ra sân chính thức, ngoài Vân Tiêu và Cloud có thực lực, vị trí tank và hỗ trợ đều là tân binh thân thiết với Elon.
Những tuyển thủ trẻ có tài lại bị bỏ xó, còn mấy kẻ biết nịnh nọt, đút lót thì lên đánh chính, bảo sao thành tích của đội Hừng Đông tụt dốc không phanh.
Ban lãnh đạo liên minh điều tra sợ đến ngây người – Đây đúng là scandal lớn nhất của Liên minh Thánh Vực Trung Quốc!
Chủ tịch CLB đội Hừng Đông giận đến chửi bậy trong văn phòng: “Mẹ kiếp! Tôi bị Elon lừa! Gã nói Thâm Lan không theo kịp meta, phải mua một AP mạnh hơn về… Con mẹ nó hóa ra tôi là thằng ngu hả? Đuổi bảo vật, tốn 20 triệu mua một phế vật? Elon còn giấu giếm cắt cả mấy triệu hoa hồng, gã coi esports là chốn môi giới m** d*m chắc?!”
Liên minh: “…”
Chủ đầu tư không hiểu esports rất dễ bị HLV dắt mũi. Cấp cao đội Hừng Đông bị Elon lừa trắng trợn, để Lan Thần đi là một quyết định không ai trong giới HLV có thể hiểu nổi.
Và giờ thì sao?
Tặng tướng mạnh cho Bắc Mục, còn đội mình thì nát bét.
Ngày 23 tháng 6, ngay trước thềm tuần thi đấu cuối,
Liên minh Thánh Vực ra thông báo chính thức: “Huấn luyện viên Elon của CLB Đội Hừng Đông có hành vi hối lộ, nhận hối lộ, cấu kết với đội khác dàn xếp tỉ số, chứng cứ đầy đủ, số tiền liên quan lớn, hiện đã bị cảnh sát bắt giữ điều tra.
Liên minh quyết định: Cấm thi đấu CLB Hừng Đông 3 tháng, phạt tiền 1 triệu tệ, yêu cầu cải tổ triệt để.
Mong các CLB khác lấy đó làm gương, tôn trọng tinh thần thể thao điện tử. Cũng hy vọng các HLV công tâm trong việc chọn người thi đấu, tạo môi trường cạnh tranh lành mạnh cho các tuyển thủ.”
Cư dân mạng theo dõi esports há hốc mồm:
“Đệch, Elon đi tù cũng đáng!”
“666, pha này đúng là mở rộng tầm mắt luôn.”
“Đút lót nhận hối lộ là tội kinh tế đấy, chắc phải đi bóc lịch?”
“Huấn luyện viên đầu tiên ngồi tù trong lịch sử esports? Ghê gớm thật.”
“Trong giới esports còn có loại HLV rác rưởi như vậy à? Ai là người tố cáo vậy?”
“Bảo sao đội Hừng Đông đánh dở như hạch mùa này, thì ra do HLV thối nát từ gốc.”
“Tận mắt thấy hắn xây cao lâu, rồi thấy cao lâu sập — Lan Thần đi đúng thật, không là cũng bị kéo xuống.”
Cựu đội trưởng đội Hừng Đông – Thiệu Thành, người đã giải nghệ từ lâu cũng chia sẻ bài đăng trên Weibo, viết: “Hy vọng ban lãnh đạo CLB có thể chấn chỉnh, bắt đầu lại từ đầu. Không muốn nhìn thấy đội bóng này cứ thế mà diệt vong. Còn nhớ tại sao lúc đầu lại đặt tên là ‘Hừng Đông’ không?”
Bởi vì lúc đó, tất cả mọi người đều muốn nghiêm túc đánh giải, muốn quán quân, muốn đến giải thế giới, muốn biến đội tuyển này thành “hừng đông” của Liên minh Thánh Vực Trung Quốc.
Khi Sở Tinh Lan ra mắt, Thiệu Thành từng nói như vậy với anh.
Nhưng thời gian trôi qua, sau khi ban lãnh đạo thay đổi, Elon vào CLB, Đội Hừng Đông bắt đầu mục nát từ gốc rễ.
Sở Tinh Lan không thể cứu tòa nhà đang đổ sập, chỉ có thể rời đi trước.
Anh lặng lẽ nhắn tin cho Thiệu Thành: “Thành ca, xin lỗi.”
Thiệu Thành gửi một icon xoa đầu: “Không trách cậu. Chúng ta chỉ là tuyển thủ, đâu phải cổ đông CLB. Nhiều chuyện không phải do chúng ta quyết. Chỉ trách ông chủ quá ngu, mời về cái loại HLV rác như Elon… Cậu đã cố gắng hết sức rồi.”
Thiệu Thành thở dài, nói: “Cố gắng thi đấu thật tốt nhé, cố lên.”
“Em sẽ làm được.” Sở Tinh Lan đặt điện thoại xuống, hít sâu một hơi, rồi quay người bước vào sân thi đấu.
Với đội Hừng Đông, anh đã làm hết sức. Nên không hối hận.
Từ giờ, anh sẽ cùng Trần Bắc Hà, dẫn dắt Bắc Mục, toàn lực chiến đấu mỗi trận.
Không thẹn với lương tâm.
Tác giả:
Bắc Bắc: Đừng buồn nữa, còn có tôi ở đây.
Hết chương 46
💬 Bình luận chương