Buổi đấu giá mùa thu bước vào giai đoạn thứ hai, phiên đấu giá đầu tiên là của bộ phận Thư họa. Giám đốc bộ phận Thư họa đã "chạy mất dép", có thể tưởng tượng được thất bại thảm hại đến mức nào. Tối hôm đó mặt Cố tổng đen như nhọ nồi, còn Yến tổng thì không đến.
Lúc ăn cơm với Đoạn Ngưng và Khương Tư Ý, giám đốc Ngô nói trong nhóm chat của các giám đốc đã có tin tức, lần này Oliver coi như đào hố chôn mình, Yến tổng đưa tối hậu thư chuyển gã đi. Nói là điều chuyển ngang cấp, nhưng thực chất là đày đi Ninh Cổ Tháp.
Đoạn Ngưng: "Bảo sao cái mồm em lanh quá, nói gì là trúng đó."
Ngô Nhất Lộ bị hút đến đôi môi của Đoạn Ngưng, nhìn một lát rồi thôi, ho khan một tiếng, quay lại chủ đề chính.
"Phó giám đốc Diêu cần cù chăm chỉ, cuối cùng cũng có cơ hội thăng chức. Tiểu Khương, em qua đó có thể sẽ kế nhiệm vị trí, làm phó giám đốc."
Đoạn Ngưng "Oa" lên, vỗ thẳng vào đùi Khương Tư Ý.
"Giỏi quá giỏi quá, phó giám đốc trẻ tuổi nhất của Giai Sĩ Bỉ, lại còn là phó giám đốc của bộ phận Thư họa! Tư Ý, mày làm được rồi!"
Khương Tư Ý khấp khởi trong lòng, nhưng cô gạt chuyện phó giám đốc sang một bên. Ngày mai là sân khấu của riêng cô, cô muốn cháy hết mình cho nó.
Chuyện của mai sau, để mai sau tính, dù là niềm vui hay phiền não.
Vào ngày diễn ra phiên đấu giá cá nhân.
Khương Tư Ý đang trang điểm trong hậu trường thì loáng thoáng nghe có người gọi "Cô Bạc" ở ngoài cửa.
Liếc mắt ra cửa, cô thấy Bạc Thính đang đặt thêm một lẵng hoa của mình, chen vào giữa cả một rừng hoa mà bạn bè và người thân của Khương Tư Ý gửi tặng.
"Cô Bạc." Khương Tư Ý không ngờ nghĩ Bạc Thính sẽ đến tặng hoa.
"Trông cô ổn lắm ạ."
"Mấy chuyện trong lòng như đã xong, tối qua chợp mắt được một lúc. Cảm ơn em và Glenda, nếu không phiên đấu giá mùa thu của bộ phận tranh sơn dầu có thể đã là một thảm họa khác mất."
Khóe môi Bạc Thính nở một nụ cười rất khẽ, "Cố lên."
"Cảm ơn cô Bạc ạ."
Khá nhiều đồng nghiệp của Giai Sĩ Bỉ gần đó đã chứng kiến và mắt chữ A mồm chữ O.
Trước giờ thiên hạ đồn ầm lên là cặp bài trùng ấy như nước với lửa, rặt một mớ drama cung đấu, kiểu núi nào hổ nấy.
Thế quái nào mà cô Bạc - người nổi tiếng đi mây về gió một mình, lại mang hoa đến tặng, đúng là chuyện lạ có thật, xưa nay chưa từng thấy.
Ủa, sao, ra dáng bạn bè quá nhỉ?
Là một ngôi sao đang lên của giới nghệ thuật, phiên đấu giá cá nhân của Khương Tư Ý thu hút dàn truyền thông hùng hậu.
Lúc người nhà tiến vào, một anh chàng từ kênh truyền thông tự do ở khu vực báo chí biết Lâm Gai, thế nên vác máy quay chạy tới chớp thời cơ.
Lâm Gai ngỡ người ta nhận ra mình là chủ tịch tập đoàn Huyễn Duy nên toang từ chối một cách lịch thiệp.
Ai ngờ người kia lại hỏi: "Xin hỏi chị có phải là bà xã của cô Khương không ạ?"
Bà xã của cô Khương, bí danh "cô vợ hay ghen" trong tấm ảnh huyền thoại ở công viên, người nằng nặc chen vào chụp ké với fan. Tấm ảnh đó nổi tiếng khắp các diễn đàn đấu giá.
Lâm Gai nhấc chân đi được một bước đã vội lùi lại, nặn ra một nụ cười thân thiện hết mức, đối diện thẳng với ống kính: "Phải, chuẩn luôn."
Phàn Thanh đứng cạnh vừa giơ tay lên tính cản: ...
Cánh tay lơ lửng giữa không trung rồi lại tự nắm lấy chính mình, rụt về.
Sếp nhà mình đúng là một hệ điều hành riêng, khó lường hơn mọi kịch bản.
Hẹn phỏng vấn Lâm Gai, chủ tịch Huyễn Duy? Độ khó chắc phải ngang lên trời. Còn với cái mác "vợ của Khương Tư Ý" thì kênh truyền thông tép riu nào cũng xơ múi được à?
Anh chàng phóng viên hoạt động trong giới đấu giá, chỉ biết Lâm Gai là vợ của Khương Tư Ý chứ không nhận ra đây là bà trùm công nghệ mới nổi cũng là chuyện thường.
"Cho em hỏi hôm nay chị đến để với Thuận Thông ba năm trước, hay là việc định giá trong giao dịch liên kết với công ty của cậu em vợ. Ông Chu còn nhớ đúng không?"
Mặt họ Chu tái mét, đâu có ngờ Huyễn Duy lục được mấy chuyện đó.
"...và nếu tiếp tục đào sâu, có lẽ không chỉ dừng lại ở tranh chấp thương mại đâu. Không chừng còn rước cả cục thuế vào cuộc điều tra nữa đấy. Bên Huyễn Duy hoàn toàn không ngại phối hợp điều tra và Huyễn Duy có thể kiểm soát thiệt hại ở mức thấp nhất. Nhưng ông thì khác, ông thì..."
Ánh mắt bí ẩn của Phàn Thanh khiến họ Chu run như cầy sấy.
Lâm Gai mới tiễn nhà đầu tư xong, bước ra khỏi phòng họp thì nhận được tin nhắn của Phàn Thanh.
[Ông đó muốn gặp sếp để xin lỗi ạ.]
Lâm Gai nhếch mép cười khẩy.
Xử xong.
Thật ra cô chẳng buồn gặp, nhưng qua tấm kính phản chiếu phía trước đã thấy họ Chu mất hết hồn vía.
Họ Chu nhìn bóng lưng của Lâm Gai mà lòng đã phát run. Con đàn bà, trẻ mà tàn độc vô cùng, chuyên nhắm đúng vào chỗ chết của người khác.
Hết cách xoay xở, lòng căm hận tột độ.
Họ Chu cố gắng nén gương mặt oán hận, nặn óc nghĩ ra lời xin lỗi sao cho Lâm Gai không ghi thù, nếu không một khi vào tù thì coi như cả đời đi tong.
Ngay lúc Lâm Gai tính quay người lại, cô bỗng sững sờ khi thấy hình bóng của Khương Tư Ý trong tấm kính. Cô ngỡ do mình nhớ vợ quá nên nhìn gà hóa cuốc.
Tuy nhiên, sao cô không nhìn ra vợ cô được?
Là Tư Ý thật.
Sao Tư Ý lại đến đây?
Lâm Gai nở nụ cười, vừa quay người lại thì thấy Khương Tư Ý chẳng thèm nhìn mình.
Gương mặt thanh tao thoát tục của em căng như dây đàn, em lao như bay tới, vác cái thùng rác lên bằng hai cánh tay mảnh khảnh, lấy hết sức bình sinh phang thẳng vào người họ Chu.
XOẢNG.
Nguyên văn phòng giật mình, mọi ánh mắt đổ dồn về phía đó.
Mười phút trước.
Trong văn phòng của Lâm Gai, Khương Tư Ý tìm kiếm được ân oán gần đây giữa họ Cho và Huyễn Duy.
Đọc tin tức thấy nói, dạo này ông đó quấy rối Lâm Gai một thời gian dài, bị tạm giam rồi mà còn cả gan quay lại.
Chuyện Lâm Gai gặp nạn ở nước ngoài và quá khứ từng bị bắt cóc khiến chuông báo động trong đầu Khương Tư Ý réo lên inh ỏi.
Cô phải đi tìm Lâm Gai ngay, cô phải ở bên cạnh chị.
Từ xa, cô thấy họ Chu kia đang lẳng lặng đứng sau lưng Lâm Gai, mặt đằng đằng sát khí.
Không kịp nghĩ rằng đây là công ty của Lâm Gai, rằng Phàn Thanh và các nhân viên an ninh khác đang ở gần đó, Khương Tư Ý lao thẳng lên.
Thấy họ Chuu bước một bước về phía Lâm Gai, trong đầu Khương Tư Ý chỉ còn sót lại duy nhất một ý nghĩ: "Ông đó muốn làm hại Tiểu Hữu".
Bao nhiêu khóa võ tự vệ đã học, bao nhiêu thế võ luyện tập ngon lành trong lớp, đến lúc dầu sôi lửa bỏng thì chữ thầy trả thầy hết. Vả lại cô còn chẳng kịp nhìn rõ thứ mình vớ được là cái thùng rác.
BỐP! BỐP! BỐP! BỐP!
Cô nện túi bụi vào người họ Chu, nhát sau còn tàn bạo hơn nhát trước.
Lâm Gai: ?
Phàn Thanh: ??
Toàn thể nhân viên công ty: ???
Họ Chu bị đợt tấn công bằng thùng rác bất ngờ quật ngã xuống đất, la oai oái.
Chu Nghê đứng ngoài cửa thoát hiểm, lần đầu tiên trong đời không biết nên cứu ai...
Gương mặt xinh đẹp mang nét cổ điển của Khương Tư Ý đỏ bừng vì vận động mạnh và kích động. Cô thở hổn hển, chắn trước mặt Lâm Gai, người run lên nhè nhẹ, nhưng vẫn chĩa thẳng cái thùng rác vào mặt họ Chu, chửi: "Lùi lại chưa!"
Cô dồn hết sức làm mình trông thật dữ tợn, không một ai được phép vượt qua hàng rào bảo vệ của cô để làm hại người đứng sau lưng.
Và Lâm Gai thực sự là lần đầu tiên thấy một Khương Tư Ý như thế này.
Tim cô đập bịch bịch, quên cả việc giải thích.
Trên đầu họ Chu còn vương mấy cục giấy vo tròn, không dám đứng dậy, chắp tay lạy như tế sao, mếu máo nói: "Tôi... tôi... tôi phải lùi đi đâu thì mới được xin lỗi chủ tịch Lâm ạ?"
Khương Tư Ý: ?
💬 Bình luận chương