"Nhân chứng."
"Thật sự tìm được nhân chứng sao?" Tiểu Lưu có chút không thể tin được.
Đối phương đến một tiệm net, dùng tài khoản giả mạo, chọn một nơi không muốn cảnh sát phát hiện ra thân phận của mình.
Hơn nữa, tính xác thực của manh mối này không có một chút nghi ngờ, cho tới bây giờ bọn họ vẫn chưa có phát hiện gì mới cho nên chỉ có thể điều tra theo hướng này.
Giang Bạn nghĩ nghĩ: "Hẳn là sẽ."
"Giang đội... anh còn không chắc chắn như vậy." Tiểu Lưu bất lực nói: "Người sở hữu giày chơi bóng màu trắng có năm người, chúng ta phải điều tra chi tiết hơn càng sớm càng tốt, phạm vi hung khí cũng đã mở rộng thêm ba cây số, hy vọng sẽ sớm có kết quả." Thủ đô rộng lớn như vậy, giấu một con dao gọt trái cây quá dễ dàng, khó mà tìm được.
"Gia tăng tốc độ." Giang Bạn vỗ vai cậu, "Vất vả rồi."
Tiểu Lưu mặc cảnh phục, huy chương trên cầu vai màu trắng tương phản với ánh đèn dường như có thể phát sáng, còn có một đường cong lạnh lẽo.
Tiểu Lưu chào: "Rõ!"
Thẩm Nguyên Gia ngủ rất sớm và bị đánh thức bởi cuộc gọi của Lưu Lị vào sáng hôm sau.
Bên kia rất sốt sắng: "Mau mau."
Thẩm Nguyên Gia có chút mộng mị không hiểu chuyện gì, "Có chuyện gì vậy chị Lị? Xảy ra chuyện gì sao?"
Lưu Lị nhanh chóng nói: "Em sửa lại phần giới thiệu của weibo một chút rồi đưa chị để chứng thực. Sau này em có muốn đăng bài là phải suy xét kỹ lưỡng, không thì có thể tìm chị."
Cô dừng một chút rồi nói tiếp: "Không có việc gì thì tốt nhất khỏi đăng weibo."
Mấy năm gần đây weibo đã trở nên rất thông dụng, các nghệ sỹ trong nước đều thông qua weibo để kéo gần khoảng cách với fans, lượng fans hâm mộ cao nhất là sáu mươi triệu, còn thấp nhất là vài ngàn.
Hiện giờ Thẩm Nguyên Gia có khoảng mười ngàn fans, phần lớn đều là fans qua đường, số còn lại là nhờ Phi Thượng mang đến cho cô.
Cô trả lời: "Vâng, em sẽ chú ý."
"Ừm, em biết là được rồi." Lưu Lị tiếp tục nói: "Chuyện là trước của Trương Tuyết Hoa không biết em có biết hay chưa. Cô ấy chỉ gõ nhầm một chữ trên weibo mà muốn xoá cũng không xong, các blogger và anti fan đã chầu trực sẵn để dìm cô ấy xuống và bây giờ mọi người đều nói cô ấy là kẻ mù chữ."
Thẩm Nguyên Gia biết Trương Tuyết Hoa.
Cô ấy đang ở độ tuổi ba mươi, mấy năm trước đạt được giải nữ chính xuất sắc nhất, sau đó liên tiếp chinh chiến ở phim trường, top 3 nữ hoàng rating, năng lực và vai diễn của cô ấy đều rất nổi tiếng.
Quan trọng nhất là trương tuyết Hoa tốt nghiệp trường đại học trọng điểm thứ ba của cả nước.
Bị gọi là mù chữ như vậy thì e là Trương Tuyết Hoa không cam lòng, lỗi sai chính tả có lẽ chỉ vì không chú ý đến bộ nhận biết chữ tự động, nhưng kết quả lại trái ngược hoàn toàn.
Giọng nói của Lưu Lị kéo cô quay về: "Em có từng suy nghĩ muốn bước chân còn lại vào showbiz không?"
Showbiz.
Ngón tay Thẩm Nguyên Gia vô thức gãi gãi bàn phát ra âm thanh nhỏ bé: "Chị Lị, em tạm thời không có suy nghĩ này."
Cô xuất thân không chính quy, chưa nói về những thứ khác, kỹ thuật diễn xuất chính là một vấn đề. Đến lúc đó bị người khác nói mình là bình hoa di động thì thật khó nghe, cô không muốn bị gọi như vậy.
Lưu Lị đương nhiên đoán được nỗi lo lắng của cô: "Công ty có sắp xếp các lớp học cho người mới, có thể cùng nghe giảng vói các thực tập sinh, sẽ không gây tổn hại gì đến em. Lát nữa chị sẽ gửi em vài khóa học và thời gian biểu cho em chọn."
Lưu Lị cũng không quá nghiêm khắc với cô người mẫu mới này.
Lúc đầu chưa thấy người, khi Lý Tuyết giao phó, cô còn muốn từ chối, nhưng cuối cùng vì nể mặt Trương Văn Thao mà đồng ý.
Nhưng tiếp xúc trực tiếp rồi mới thấy, cho đến bây giờ vẫn rất vừa ý của cô.
Không có lịch sử đen tối, ngoại trừ trước kia hay chụp những tấm poster bình thường ra thì cũng không có ảnh hưởng gì nhiều, khởi điểm mới nhất là Phi Thượng còn mang lại rất nhiều hào quang cho Thẩm Nguyên Gia.
Chỉ cần không phạm những lỗi ngốc nghếch thì tiền đồ rất xán lạn.
Quan trọng hơn là cô thích tính cách của Thẩm Nguyên Gia, không phải dạng liễu yếu đào tơ mà rất có chính kiến riêng của mình, cô ấy biết mình cần gì và hiểu được mình yêu cầu những gì.
Có thể xem là tốt hơn nhiều so với mấy cô em ngốc bạch ngọt.
"Được, em sẽ đi nghe giảng." Thẩm Nguyên Gia trả lời.
Cô sửa lại thông tin tóm tắt tiểu sử của mình xong rồi gửi qua cho Lưu Lị, vài phút trôi qua, khi đăng nhập lại thì dưới góc phải hình đại diện của cô đã có một chữ V màu vàng.
Từ hôm nay trở đi cô đã trở thành người của một công ty.
Thẩm Nguyên Gia nhìn lại mấy lần, ánh mắt dừng ở số lượng fans. Quyết định lấy máy tính ra để lọc fans.
Một lúc sau thì fans của cô chỉ tầm trên dưới sáu trăm.
Như vậy mới thấy, Phi Thượng đem về cho cô hào quang khá tốt, ít nhất không còn cô đơn như ngày trước chỉ có một hai trăm người.
Nhân cơ hội này, Thẩm Nguyên Gia phát hiện danh sách không có kết quả gì thì từ bỏ, để thuận theo tự nhiên.
Lại các cô đọc ở chỗ khác thì chính là để cho người ngoài biết tên của Thẩm Nguyên Gia, điều đó có thể đem đến nguy hiểm cho cô ấy.
"Giang đội đâu?" Tiểu Lưu hỏi.
Có người trả lời: "Trong đó, đang nhìn những đôi giày màu trắng, tôi thấy cũng như nhau cả, có khác gì đâu."
Tiểu Lưu cầm tài liệu đi vào, thấy Giang Bạn đang ngồi trên bàn, "Giang đội, ba người này vẫn cần điều tra lại. Nhân chứng đó...có đưa thêm manh mối quan trọng nào nữa không?"
Giang Bạn không nói lời nào xem tài liệu.
Tiểu Lưu lại hỏi: "Hôm qua anh nói nhân chứng sẽ tự tìm đến, một ngày trôi qua rồi, vậy khi nào người ta mới tới."
Giang Bạn cảm thấy có chút tự vả, nghiêm mặt nói: "Sắp tới rồi."
Tiểu Lưu còn đang muốn lên tiếng thì trong phòng đột nhiên vang lên một tiếng chuông, cậu thấy Giang đội ngay lập tức cầm di động lên, lấy áo khoác và đẩy cửa ra.
Thân ảnh cao ráo biến mất sau cánh cửa.
Có một đồng nghiệp đẩy cửa vào, tò mò hỏi: "Nhìn Giang đội thấy có vẻ sốt sắng, chẳng lẽ tìm được hung thủ rồi?"
Tiểu Lưu nghĩ một chút: "Chắc là đi tìm nhân chứng rồi."
Đối phương mộng mị, nhớ lại hình như hôm qua mình có nghe được câu nói gì đó: "À, nhưng mà chẳng phải nói là nhân chứng tự mình tìm tới sao?"
"Chắc là... chờ không nổi?"
#30092020
💬 Bình luận chương