Di ảnh bên phải và ghi chú bên trái vẫn như trước đó. Bây giờ Thẩm Nguyên Gia đã có thể nhìn thẳng vào bức ảnh này. Ngày tử vong cũng không có gì thay đổi, vẫn là Lý Mộng Nhiễm trước rồi đến Trương Văn Thao.
Cô lướt xuống, dừng lại không nhúc nhích.
Tấm ảnh chụp hiện trường này không giống với tấm hiện ra khi cô bấm di chuyển phiến đá đi nhưng phiến đá chỉ hở ra một chút.
Khóe mắt anh dường như có nước, có thứ gì đó mang lại một sức mạnh to lớn cho anh, bi thương tràn hết ra ngoài.
Tim của Thẩm Nguyên Gia thắt lại. Cô hít sâu một hơi, quyết định hủy không, dựa vào tính cách của Tôn Ngải thì cô ấy sẽ hét toáng lên.
Sau khi đánh tan những suy nghĩ trong đầu, Thẩm Nguyên Gia tìm danh sách những người cô đang các cô đọc ở chỗ khác thì chính là copy công của người khác đó, mau về với Lã đi.)
Ngày hôm sau, Thẩm Nguyên Gia đi báo cảnh sát.
Chỉ là cô thậm chí còn không biết gì về đối phương. Hình ảnh mờ nhạt đến nỗi không thể nhìn rõ khuôn mặt.
Cảnh sát phụ trách chỉ có thể nói: "Gần đây cô chú ý cẩn thận một chút, chúng tôi sẽ thông báo cho cô ngay sau khi chúng tôi điều tra ra được tin tức gì đó. Cô cũng đừng đi đâu một mình."
Thẩm Nguyên Gia gật đầu, "Tôi biết rồi."
Sau khi đi ra khỏi đồn cảnh sát, cô thở hắt một hơi.
Âm thanh quên thuộc vang lên, là âm tin báo mỗi khi weibo có tin tức gì mới mà cô đã cài.
Trước khi mở weibo, Thẩm Nguyên Gia nhận được một cuộc gọi lạ. Vài giây sau cô mới bấm nhận máy, "Alo?"
"Chào cô, cô có phải là Thẩm Nguyên Gia không?" Là một giọng nữ.
Thẩm Nguyên Gia vừa nói chuyện vừa đi về phía trước, "Là tôi, cho hỏi cô là?"
"Tôi là Tô Vân, biên tập của tạp chí [Phi Thượng]. Tôi có gửi tin nhắn riêng cho cô ngày hôm qua." Đầu kia giải thích nói: "Không biết cô có tiện gặp mặt không?"
"Hôm nay?"
"Bất cứ khi nào trong tuần này."
Thẩm Nguyên Gia suy nghĩ một chút, "Vậy chiều mai đi. Chiều nay và sáng mai tôi có việc bận. Chiều mai lúc ba giờ, lúc đó quyết định địa điểm gặp mặt sau, cô xem có được không?"
Tô Vân đáp được.
Thẩm Nguyen Gia cúp máy, không về khách sạn mà tìm một quán cà phê có wifi để lên mạng tìm phòng ở.
Có thể là do cô gặp may mà tìm được vài chỗ cho thuê. Cô tính toán vị trí địa lý một hồi, cuối cùng chọn được hai căn đều rộng năm mươi mấy mét vuông. Vừa ra khỏi tiểu khu là đến khu náo nhiệt, xung quanh có đầy đủ siêu thị, phòng tập gym, cách bến tàu điện ngầm mười phút đi bộ.
Rất thích hợp với cô hiện tai.
Trong đó có một chủ nhà hẹn sáng mai xem nhà. Đúng lúc đó thể đi loanh quanh khu đó tìm một nơi hẹn Tô Vân, tiết kiệm thời gian.
Lúc cô về đến khách sạn đã là sáu giờ hơn.
Sau khi tắm rửa rồi nằm lên giường, cô đăng nhập weibo và tìm thử vài người nổi tiếng để thử nghiệm công năng mới của Weibo. Nhưng lại sợ thấy được cái gì đó không nên thấy nên cô chỉ chọn đại hai người nổi tiếng trên hot search và kết quả nhận về như nhau. Cả hai người đều sống đến năm bảy mươi mấy tám mươi tuổi.
Thẩm Nguyên Gia chưa bao giờ nghĩ mình lại có được một công năng thần kỳ như vậy. Nếu đây là sự thật thì nó quá phản khoa học rồi.
Chẳng lẽ kiếp trước cô bị giết thảm lắm sao?
Cô còn không biết hiện tại có phải là thật hay không, lắc lắc đầu, quyết định không nghĩ nhiều nữa. Đợi ngày tám sẽ biết.
Trưa ngày tám, Thẩm Nguyên Gia xem phòng xong quyết định ký hợp đồng thuê nhà với chủ nhà.
Sau khi xong việc, cô đến một quán cà phê gần đó lướt weibo chờ Tô Vân đến.
Bây giờ cô không dám tùy tiện phàn nàn về hành động của cô: "Tại sao cậu lại hủy tìm xem địa điểm trong bức ảnh là ở đâu.
Lần đầu tiên xem còn hết hồn nhưng từ từ cũng thành quen. Tư thế của hai người trong ảnh trước sau như một.
Khoảng thời gian là ban đêm nhưng vì sao vẫn thấy được rõ như vậy thì e là weibo của cô có một tính năng quay chụp cao cấp.
Khung cảnh xung quanh chỉ có khoảng mấy mét vuông, lần này ánh mắt của cô đánh giá chi tiết những phiến đá.
Trên ảnh tử vong của Lý Mộng Nhiễm cũng có những phiến đá này, màu sắc và đường vân cũng giống như trong ảnh của Trương văn Thao.
Trước đó Thẩm Nguyên Gia đã phát hiện cô không thể chụp ảnh màn hình lại được nên đành phải lên mạng tìm mô tả về những phiến đá xem nó là loại nào. Vì là ảnh đế nên chắc chắn nơi ở sẽ không tồi, những phiến đá này có khi là hàng cao cấp không hề rẻ.
Thời gian hiển thị chỉ có một phút, mỗi lần biến mất là cô phải hủy bảo đảm sự riêng tư của biệt thự nên khoảng cách giữa các biệt thự khá xa, hơn nữa còn cách âm rất tốt. Rất phù hợp với các yêu cầu của các minh tinh.
Thẩm Nguyên Gia lại dựa theo manh mối này tìm lần nữa thì nhận ra được trong cả cái thành phố này chỉ có mỗi Ngự cảnh công quán là có bức tường như vậy.
Cô xác nhận lại.
Các mảnh đá vỡ trong ảnh giống y chang trên mạng, phù hợp với tất cả các dấu vết cô tìm được.
Thẩm Nguyên Gia hít sâu một hơi, cơm ở ngay trước mặt cũng không muốn ăn.
Cô lại tra tin tức về sự sụp đổ của Ngự cảnh công quán nhưng trên mạng không hiển thị, chỉ còn cách tự mình đi kiểm chứng thật giả.
Sau khi ghi nhớ lại địa chỉ của Ngự cảnh công quán, Thẩm Nguyên Gia đi siêu thị mua một cái xẻng. Cô đăm chiêu đánh giá nó không biết nó có thể cạy đá được không.
Tài xế taxi lặng lẽ trừng to mắt khi thấy một cô gái xinh đẹp cầm xẻng trên tay. Sau khi cảm thán nơi đến của cô gái này là Ngự cảnh công quán, anh ta cho xe chạy đi.
Khoảng nửa tiếng sau, xe dừng lại.
Ngự cảnh công quán rất rộng, taxi chỉ có thể đậu ở trước cổng khu, không thể vào trong, mà Thẩm Nguyên Gia cũng không có thẻ ra vào.
Cô đứng ở ngoài với một cái xẻng, tầm nhìn xa trông rộng, Trước mặt đều là cây cối, mùa đông mà cây vẫn còn xanh mướt, hoàn toàn che khuất cảnh bên trong.
Không biết Trương Văn Thao ở đâu. Thẩm Nguyên Gia đi vòng ra phía sau nhưng mãi mà không thấy được điểm cuối, mệt quá nên đứng dựa vào cột đá nghỉ tạm.
Cũng không biết weibo có tiên đoán đúng hay không chứ nhìn một thân cầm xẻng của cô thật không có chút thẩm mỹ nào.
Nhưng... nếu nó giả thì không sao, nếu thật sự xảy ra thì...
Thẩm Nguyên Gia nghĩ thầm.
Ngay sau đó, có một tiếng nổ bất ngờ lọt vào tai cô. Cô ngẩng đầu lên ngay lập tức, giữa một khoảng cây cối cách đó không xa, có một biệt thự nhỏ đột nhiên sụp đổ, đất cát bay lên tứ tung.
Thẩm Nguyên Gia toát hết mồ hôi lạnh sau lưng.
#24032020.
💬 Bình luận chương