Sau khi quay xong quảng cáo, Thẩm Nguyên Gia ở nhà nghỉ ngơi. Bây giờ cô không cần phải đến công ty đi học, ngay cả nhóm Vương Huệ Văn hiện giờ cũng chỉ là xã giao.
Cuối tuần này cô sẽ quay quảng cáo cho Lan Phù nên còn được nghỉ thêm mấy ngày.
Vì thế xế chiều, cô nằm trên giường đánh một giấc ngủ trưa ngon lành thẳng đến ba giờ mới tỉnh, điện thoại bên gối cũng rung lên.
Sổ đen: 【Cô có rảnh không?】
Thẩm Nguyên Gia đứng hình mất năm giây, đột nhiên Giang Bạn hỏi cô thế là có ý gì?
Lần trước kéo anh ra khỏi sổ đen xong cũng quên sửa lại ghi chú, giờ nhìn cái biệt danh này không quen lắm, vội sửa lại ghi chú tên anh.
Giang Bạn nhanh chóng gửi thêm tin nữa: 【Có manh mối của người lại, muốn để cô xác nhận một chút."
Mặc dù Thẩm Nguyên Gia rất tò mò nhưng cũng không hỏi gì nữa.
Mười phút sau, bọn họ đến cục cảnh sát, cô đã tới đây nhiều lần, có cảm giác như đang đến công ty.
Lưu Hà Dương đang xem video ý đến một vụ án bình thường như vậy, còn vượt quyền muốn đem về đây, nghĩ bằng đầu gối cũng biết."
Tổ chuyên án của bọn họ chủ yếu phụ trách các vụ án hình sự, vụ muốn làm gì cô thì đã làm từ lâu rồi,
Người đàn ông này không hề liên quan đến đời sống của cô.
Nhậm Lộ Lộ không nhiều lời.
Giang Bạn trầm giọng nói: "Nếu đã khẳng định thì chúng tôi sẽ tiếp tục điều tra."
Thẩm Nguyên Gia cũng cảm thấy hơi bất thường, không ngờ được mình báo án ở đồn công án nhưng án lại chạy về tay Giang Bạn, cô lễ phép đáp: "Cảm ơn anh."
Giang Bạn nâng này, "Đó là trách nhiệm của chúng tôi."
Cách đó không xa, Lưu Hà Dương sờ sờ mũi, sao anh cảm giác dội trường nhà mình nói chuyện có hàm ý thế nhỉ, không lẽ anh sai?
Thẩm Nguyên Gia ăn một quả táo sau đó rửa mặt lên giường.
Không chờ cô nghỉ ngơi thì Lưu Lị đã gọi điện tới, "Thứ 4 này nhớ là đi chụp ảnh cho Anna Sui đấy."
Thẩm Nguyên Gia kinh ngạc: "Chẳng phải đã làm xong rồi sao chị?"
Lưu Lị bị lời này làm đứng hình, phải đi xem lại lịch trình rồi mới nói: "Không có chụp ảnh, lúc quay quảng cáo em quên rồi à."
Được cô nhắc nhở, Thẩm Nguyên Gia mới nhớ lại lúc hợp tác với Phan Thần Hòa là vừa chụp vừa quay, dạo trước chỉ quay chứ chưa chụp.
Nhắc tới Lục Viễn Phàm, cô lại nhớ tới việc cậu ấy cho cô số điện thoại, thiệt là có chút kỳ lạ.
Cho dù có xem trọng cô thì cũng đâu đến mức thế nhỉ.
Thẩm Nguyên Gia nghĩ nên dò hỏi một chút: "Chị Lị, chị biết Lục Viễn Phàm không? Cậu ấy là người như thế nào?"
Lưu Lị không nghĩ tới câu hỏi này, cô hồi tưởng lại một chút mới có ký ức về Lục Viễn Phàm, "Cậu ta à, người của Tây Ngu. Người mẫu của Tây Ngu không nhiều lắm, cậu ta cũng tính là một tiềm năng, trên cậu ta còn vài người nữa."
Cô dừng một chút, "Còn về con người thì chị không nghe nói có có scandal nào, chẳng lẽ cậu ta làm gì em à?"
Thẩm Nguyên Gia phủ nhận, "Không có, em chỉ muốn hỏi chút thôi."
"Nếu có chuyện gì thì nhớ nói chị." Lưu Lị nói: "Có kịch bản tới tìm em những em nói không muốn vào giới nghệ sỹ nên chị từ chối rồi."
Thẩm Nguyên Gia tò mò hỏi: "Kịch bản? Nhân vật gì vậy chị"
Lưu Lị cười, "Nữ phụ thứ n, em còn muốn lớn cỡ nào."
Thẩm Nguyên Gia cũng cười rộ lên, cô chỉ tò mò mà thôi, có điều cô cũng chỉ là một người mẫu nhỏ bé, làm gì có chuyện được nhận vai lớn chứ.
Những hiệu quả của GRACE đã dùng xong hết rồi, sắp tới chờ Lan Phù và Anna Sui quảng bá sau đó là tuần lễ thời trang tháng 9 ở New York, đây mới là điều quan trọng nhất.
Chỉ cần cô phát huy xuất sắc ở tuần lễ thời trang thì sau này sẽ có đường ra đường vào.
Thẩm Nguyên Gia thở một hơi, đời trước lúc chết cô không nghĩ mình sẽ sống lại, mà sống lại được vài ngày cô cũng không ngờ tới cuộc sống ngày hôm nay.
Hết thảy dần đi vào quỹ đạo.
Thứ tư, Anna Sui thông báo cho cô đi tới chụp ảnh.
Lần này sẽ chụp hình để làm poster, nói không chừng còn xuất hiện ở các phố lớn ngõ nhỏ.
Thẩm Nguyên Gia nghĩ tới hình ảnh đó thật đúng là hơi buồn cười.
Đoàn đội sản xuất vẫn như cũ.
Đạo diễn cũng đã quen với cô, rất vừa lòng với cô người mẫu này nên thấy cô tới liền nói: "Lần trước đã rất hoàn mỹ rồi, giờ cứ phát huy như trước là được."
Thẩm Nguyên Gia cười cười, "Thật sao?"
"Còn đẹp hợn lần đầu tiên." Đạo diễn nói.
Lần đó Phan Thần Hòa đúng là có chút không tốt, nhưng người mẫu là Anna Sui chọn nên đạo diễn chỉ đành làm theo.
Ai ngờ chưa được bao lâu hắn đã tự tìm đường chết, dẫm phải cứt chó, say rượu lái xe, đá bay đại ngôn luôn.
"Tiểu Lục vẫn còn chưa tới, cô đi nghỉ trước đi."
Thẩm Nguyên Gia gật đầu.
Nhà tạo hình còn đang sửa soạn lại đồ, cô cũng không đi vào phòng nghỉ mà ngồi trên ghế ngoài studio phát ngốc, ngẫu nhiên nhìn nhân viên công tác bận bịu.
Phía sau truyền tới một giọng nói trong trẻo: "Chị Nguyên Gia."
Cô xoay đầu, Lục Viễn Phàm đang đứng đó cười tủm tỉm nhìn cô.
Thẩm Nguyên Gia lùi về sau một bước, nhắc nhở nói: "Cậu mau đi trang điểm đi, đạo diễn lại thúc giục bây giờ."
Lục Viễn Phàm nhìn cô vài giây, gật gật đầu, vào căn phòng nghỉ gần đó.
Cho đến khi thân hình cậu ấy biến mất, Thẩm Nguyên Gia mới dời tầm mắt.
Chỉ cần Lục Viễn Phàm nhìn cô là cô cứ thấy sao sao, cho nên mới bày ra bộ dạng lịch sự nói chuyện với đối phương.
*
#14042021
💬 Bình luận chương