Lục Viễn Phàm xuất hiện ở cửa thôn không bao lâu thì đi vào bên trong. Xung quanh có nhà có cửa, Thẩm Nguyên Gia không nhìn thấy gì hết, chốc chốc mới nhìn thấy cậu ta đi ngang qua các khoảng cách giữa những căn nhà.
Khoảng chừng vài phút sau, cậu ta ngừng trước một căn nhà.
Trong thôn chỉ có mười mấy hộ, không nhiều, người lớn thì đi ra đồng làm việc, không ai chú ý tới sự xuất hiện của Lục Viễn Phàm.
Thẩm Nguyên Gia không thấy được cậu muốn làm gì, chỉ thấy Lục Viễn Phàm đi vào nhà.
Cô đợi hơn một tiếng, bên trong không có động tĩnh gì, cửa sổ cũng đóng kín mít, không lọt chút không khí.
Rốt cuộc là bên trong đang làm gì nhỉ?
Thẩm Nguyên Gia không rõ lắm. Cách vài trăm mét đương nhiên không thể nghe được âm thanh trong đó, chỉ có thể chờ tình huống tiế theo.
Chỉ là, mãi đến 12 giờ trưa cũng không thấy động tĩnh gì hết.
Thẩm Nguyên Gia dần mất kiên nhẫn, định bụng trước mặt hắn, "Cái này có phải là tượng anh làm không?"
Ngụy Minh Hà lắc đầu, "Không phải."
Hắn chỉ vào một tấm ảnh, "Những tác phẩm tôi làm ra đều sẽ khắc tên của tôi lên một chỗ nào đó như là chữ ký vậy."
Trên này không có.
Lưu Hà Dương nhìn lên tấm kính một chiều, hỏi: "Nếu nói vậy thì ông có thể nhận ra đây là ai làm sao?"
Ánh mắt Ngụy Minh Hà có chút phức tạp. Trong lòng hắn đã đáp án nhưng mãi vẫn không thể nói ra.
Lưu Hà Dương đương nhiên nhìn ra, tiếp tục tra hỏi, một giây cũng không buông lỏng.
Mười phút sau, Ngụy Minh Hà mới chậm chạp nhả ra một cái tên.
Lưu Hà Dương cũng khá bất ngờ, xác nhận lại là thật hay giả.
Ngụy Minh Hà nào dám nói láo.
Lưu Hà Dương ra khỏi phòng thẩm vấn, đến cạnh Giang Bạn, "Là tác phẩm của học trò hắn. Nhưng không biết có phải là người đứng sau tất cả hay không."
Thân làm thầy thì đương nhiên có thể nhìn ra được tác phẩm của học trò mình. Cho nên ngay từ đầu đã muốn hại thầy của mình, để hắn chịu tội thay?
Suy đoán nằm ở trong đầu Lưu Hà Dương, anh không nói ra vì không có bằng chứng.
Anh nghĩ một chút rồi nói: "Ngụy Minh Hà nói năm trước học trò hắn đã không còn liên lạc gì với hắn, bây giờ cũng không biết ở đâu."
Ngụy Minh Hà là giáo viên trong trường học, nhưng học trò của hắn không phải là học sinh trong trường mà là học viên từ lớp kỹ năng ông ta mở riêng.
Giang Bạn nói: "Thôn Thanh Sơn."
Lưu Hà Dương nghe không hiểu, "Cái gì?"
Giang Bạn xoay người nói: "Học trò của hắn ở thôn Thanh Sơn."
Giang Bạn: 【???】
Lúc Thẩm Nguyên Gia thấy tin nhắn này, cô đang thu dọn kính viễn vọng và camera, vừa thấy đã tức hết muốn làm.
Cô cân nhắc một chút, cho rằng ý của anh là không tin cô.
Đang suy nghĩ thì Giang Bạn lại gửi thêm một tin tới: 【Cô đừng dính vào vụ án này.】
Thẩm Nguyên Gia thầm nghĩ cô cũng chả thèm xem vào việc của người khác.
Nhưng mà lỡ một ngày nào đó hung thủ nhìn trúng cô, sau đó giết cô thì còn thảm hơn, hơn nữa cô cũng là suy nghĩ cho người khác thôi.
Cô tự nhủ như vậy, trả lời: 【Không đến sao?】
Giang Bạn: 【Cô ở nhà đợi tin tức đi.】
Thẩm Nguyên Gia không muốn trả lời anh nữa.
Một đoạn nhạc đệm trôi qua như vậy, Thẩm Nguyên Gia bỏ luôn ý tưởng rời đi, định bụng ở lại đây rình một chút xem có tình huống mới nào không. Cô còn mang một ít đồ ăn vặt lót bụng.
Ăn xong một túi bánh mì nướng, lại chợp mắt một chút, tỉnh lại đã là một tiếng sau đó, thôn Thanh Sơn có chút ồn ào.
Thẩm Nguyên Gia híp mắt nhìn vào kính viễn vọng, thấy được Giang Bạn, còn có hai cảnh sát trẻ tuổi nữa.
Vừa rồi thì không tin đâu, bảo cô ở nhà đợi, bây giờ lại chạy tới đây, tưởng cô không biết sao?
Trong này nhà không nhiều, hiệu suất của cảnh sát cũng rất nhanh, bao vây trước và sau thôn, sau đó đi vào tra từng nhà, rất nhanh đã tìm đến được nơi Lục Viễn Phàm đi vào.
Xe tải trống rỗng vẫn còn đậu trước cửa.
Bọn họ phát hiện ra không ít tượng điêu khắc ở trong nhà, bọn họ vẫn chuyển từng cái từng cái ra, còn nhờ dân làng nhập cuộc phụ giúp. Mặt Giang Bạn cũng đen ngòm.
Thẩm Nguyên Gia im lặng rình coi một hồi.
Giữa chừng, Tôn Ngải gọi điện cho cô, "Cậu đem máy ảnh đi đâu đấy? Cậu có thời gian ra ngoài chơi sao? Cũng không chịu rủ tớ, đồ vong ơn phụ nghĩa, đồ xã giao."
Thẩm Nguyên Gia tựa vào lan can nói: "Tớ đang đi rình tiểu thịt tươi nha."
"Ối xời, hiếm có quá nhẩy." Tôn Ngải kinh ngạc một giây rồi quay về với ngữ điệu bình thường, "Cậu nghĩ là tớ tin hả? Đại thúc cậu còn chả nhìn tới thì nói gì đến tiểu thịt tươi, thịt ba chỉ già thì có."
Nghe lời cô nói xong, Thẩm Nguyên Gia âm thầm hậm hực thay Giang Bạn.
*
Bà Lã có lời muốn nói:
Thịt ba chỉ già mấy chục mùa lá đổ, chưa một lần nắm cổ tay ai =))))))
*
#21042021
💬 Bình luận chương