Thấy bọn họ nói năng chẳng chút kiêng dè với Tạ Trĩ, sắc mặt ta liền lạnh xuống, đặt mạnh đôi đũa trong tay:
“Ta không biết Kỷ cô nương đang ám chỉ ai, nhưng Tạ Trĩ tuyệt đối không phải loại người như vậy.”
“Hắn thành thật, lại có bản lĩnh. Mong Kỷ cô nương đừng tùy tiện buông lời khinh bạc.”
Thấy ta thực sự nổi giận, đám thiếu niên phía bên kia liền ghé đầu vào nhau thấp giọng bàn tán:
“Kỳ lạ thật, chẳng phải người ta đều nói Thẩm cô nương tính tình ôn hòa lắm sao?”
“Càng lạ hơn nữa là, hắn chẳng phải ghét nhất kiểu nữ t.ử nổi giận đanh đá à? Sao giờ còn chưa bỏ đi?”
Tạ Trĩ nhẹ nhàng kéo tay áo ta, gắp một miếng ngỗng muối bỏ vào bát ta, dịu giọng dỗ dành:
“Ngỗng muối cùng rượu nơi này nổi tiếng nhất Quảng Lăng đấy, cô nương nếm thử xem?”
“Ta không ăn đồ nàng ta đưa!”
Ta tức giận trừng mắt nhìn hắn:
“Ăn cái gì mà ăn! Ngươi cũng không được ăn!”
Tạ Trĩ hơi ngẩn người, sau đó bật cười khe khẽ, ngoan ngoãn đặt đũa xuống:
“Được rồi, ta không ăn nữa, cùng cô nương tức giận vậy.”
Xe ngựa chòng chành lắc lư giữa màn mưa lạnh.
Tạ Trĩ vẫn còn đang vội vàng dỗ dành ta:
“Tức giận hại thân lắm. Nếu chỉ vì loại người như ta mà khiến cô nương sinh bệnh thì thật không đáng.”
“Nói cũng lạ thật, đêm tân hôn bị Tạ Nhị lang bỏ mặc, cô nương chẳng giận.”
“Bị đám thương nhân lừa gạt, cô nương cũng chẳng giận.”
“Ấy vậy mà hôm nay lại nổi giận lớn như vậy vì ta?”
Ta càng nghĩ càng cảm thấy đau lòng thay cho hắn:
“Bởi vì ngươi là người tốt, cho nên ta không thể để họ tùy tiện bôi nhọ ngươi như thế.”
“Tất cả đều là lỗi của ta. Đáng lẽ ngay từ lần đầu gặp mặt, ta phải nhận ra mới đúng.”
“Ngươi không có y phục ấm áp để mặc, không có nơi ổn định để ở, còn bị người khác chèn ép, đến cả việc kiếm sống cũng khó khăn.”
“Tạ Trĩ, những năm qua ngươi sống một mình như vậy… hẳn là rất khổ sở đúng không?”
Tạ Trĩ không trả lời.
Hắn chỉ ngơ ngẩn nhìn ta thật lâu, thật lâu.
Lâu đến mức vai áo đã bị nước mưa làm ướt sũng mà bản thân cũng chẳng hay biết.
Ta nghiêng người tới gần nhìn sắc mặt hắn, Tạ Trĩ lại bất chợt quay đầu đi nơi khác, cả khuôn mặt đỏ bừng như tôm luộc.
Hắn siết chặt vạt áo trên đầu gối, lúng túng đến cực điểm:
“…Cô nương đừng nhìn ta nữa.”
“Ta… hình như mắc bệnh rồi.”
“…Mà còn là bệnh rất nặng, e là nguy thật rồi.”
Quả thực bệnh của hắn chẳng nhẹ chút nào.
💬 Bình luận chương