
Đánh giá của bạn:
Nghệ nhân điêu khắc gỗ phi vật thể Tô Thanh Ý, sau khi từ hôn ở Kinh Thành, một mình trở về cổ trấn nơi ông nội cô từng sinh sống. Khi đến chùa thắp hương bái Phật, cô đã trúng tiếng sét ái tình với một ông chủ tiệm đồ cổ nhỏ. Ông chủ có dáng vẻ thanh cao lạnh lùng, phong thái hơn người nhưng không mất đi vẻ khiêm nhường, mang lại cho người ta cảm giác chỉ cần mặt dày mày dạn đeo bám là có thể theo đuổi được. Nhưng khổ nỗi, ông chủ lại là người thanh tâm quả dục, ngày ngày chỉ cúi mắt ngắm nghía chuỗi vòng trầm hương, chưa từng liếc nhìn xuống chiếc khuy cài trên tà sườn xám của cô lấy một lần. Sau đó, cô dùng tài khoản phụ kết bạn WeChat với anh. Cô nhắn mười câu, anh mới trả lời một câu. Cuối cùng, cô không nhịn được nữa: “Em thấy trên mạng người ta nói, mấy người đàn ông chơi vòng trầm hương đều không ‘giỏi' lắm." Ông chủ tiệm vốn trầm mặc ít lời lập tức trả lời: “?" Tô Thanh Ý mặt không đổi sắc: “Em quen một người, còn trẻ mà đã cảm thấy…" Ngay sau đó, ông chủ tiệm xưa nay không hề để lộ cảm xúc, gương mặt không chút biểu cảm đã đứng trước cửa tiệm của cô, gõ cửa: “Cô Tô, cô cảm thấy cái gì? Ra đây chúng ta nói chuyện trực tiếp." Tô Thanh Ý, người vẫn tự cho là mình ẩn thân rất kỹ: “?" Nửa năm sau khi Tô Thanh Ý rời đi, giới thượng lưu Kinh Thành đột nhiên rộ lên tin đồn, xôn xao bàn tán cô đã trèo cao vớ được một vị đại lão máu mặt nào đó trong giới. Tô Thanh Ý, lúc này đang ở cổ trấn xa xôi ngàn dặm, một lòng một dạ muốn kiếm tiền làm sính lễ cho ông chủ tiệm của mình: “?" Sau đó nữa, Tô Thanh Ý trở lại Kinh Thành, cuối cùng cũng gặp được vị đại lão trong lời đồn. Anh mặc một bộ vest Tây may đo theo kiểu cổ đứng, được thêu hoa văn màu đen tinh xảo, dáng người cao thẳng như cây ngọc lan, cốt cách lạnh lùng, thần thái có chút lười biếng nhưng khí chất lại vô cùng áp đảo. Ai cũng biết, Lục Cảnh Trần – người từng đứng đầu gia tộc họ Lục – tính tình khác người, không màng danh lợi chốn quan trường, mà chọn cách ẩn mình giữa chốn phồn hoa đô thị.