Liền thấy đỉnh núi tọa Bắc hướng Nam, tuyệt đối ánh nắng sung túc.
Chính phòng ba gian lớn, gian giữa dùng làm tiếp khách, bên trái chia làm hai, lần lượt là phòng ngủ và phòng luyện công.
Chính phòng bên phải làm phòng khách.
Chỗ còn lại vẫn trồng linh quả, linh rau mình thích cùng linh dược cần thiết, vẫn xây một túp lều cỏ bên tay phải sân, dùng để uống trà giải trí lúc bình thường.
Đơn giản rõ ràng, thoải mái tự tại.
Linh dược, linh quả và linh rau không gian của nàng có, tiện tay đều trồng xuống, nhìn một mảnh tràn đầy sức sống, thoải mái tự tại.
Từ Linh Duyệt cảm thấy thành tiên cũng chỉ tới thế thôi.
Nổi hứng, nàng quyết định khắc tên ngọn núi lên một vách đ-á trên ngọn núi, Từ Linh Duyệt dẫm trên hư không, tay nắm tường vân, kiếm khí mang theo kiếm ý bay ra, vèo vèo vài nét, hai chữ “Vô Danh" sừng sững xuất hiện trên vách núi.
Từ nay về sau nơi này là địa bàn của Từ Linh Duyệt nàng.
Làm xong tất cả lại bắt đầu bố trí trận pháp, có trận phòng ngự, trận ảo và trận sát riêng trên đỉnh núi động phủ, còn có một trận chống lôi, dù sao ngọn núi cao thế này, vẫn chú ý chút thì hơn.
Hộ sơn đại trận của toàn bộ ngọn núi cũng bố trí xong, chỉ là không có trận sát, chỉ có trận phòng ngự, trận ảo và trận khốn, nếu đệ t.ử bản phái đi nhầm, cho dù không ra được, cũng ch-ết không được, đợi lúc đó phát cho đệ t.ử tới Vô Danh Phong, mỗi người một thẻ trận là được, tiện ra vào.
Ba ngày sau, hai vị chấp sự cũng tới báo danh, một nam tu tên là Trương Nghị, một nữ tu tên là Lâm Ngữ, đều là tu sĩ Kim Đan sơ kỳ, cân nhắc cũng rất toàn diện, đẳng cấp tu sĩ cũng không thấp, Từ Linh Duyệt cũng coi như hài lòng, còn về tính cách cái này cần xem lâu dài.
Sau khi giới thiệu lẫn nhau, Từ Linh Duyệt trực tiếp nói với hai người:
“Hai vị ở tông môn chúng ta tu vi cũng không thấp, tới chỗ ta không biết có phải là tự nguyện không, nếu không nguyện ý cứ nói thẳng, ta có thể cho các người một cơ hội, tuyệt không truy cứu."
Hai vị Kim Đan tu sĩ, vội vàng hành lễ nói:
“Phong chủ, chúng tôi tự nguyện."
Kẻ ngốc mới không nguyện ý, tuy nói tu sĩ Kim Đan trong tu chân giới cũng coi là tu sĩ cao giai, đương nhiên ở Đan Đỉnh Tông cũng không kém, nhưng bình thường đều là tự tu luyện, không có dầu mỡ nha.
Tới tay tu sĩ Nguyên Anh thì không giống rồi, trước không nói quản lý công việc một phong, tông môn liền có khen thưởng thêm, sản xuất của phong này, chính mình cũng có thể được một chút không phải sao?
Cộng thêm phần thưởng của phong chủ, thế nào cũng tốt hơn khổ tu của mình, đừng nói quản lý một phong làm chậm trễ tu luyện, người có thể tới đây quản lý công việc, ví dụ như thiên phú của bọn họ lên xuống không xong, tới Kim Đan kỳ cơ bản liền tới đỉnh rồi, cho nên còn không bằng có thực quyền, còn có thể ban ơn cho hậu bối.
Nói nữa, nói là quản lý công việc, việc thực sự cũng không có gì, có việc bảo người bên dưới đi làm là được, bọn họ bình thường cũng không phải chỉ biết tu luyện, thực ra không có khác biệt gì.
Từ Linh Duyệt thấy hai người là chân tâm thật ý muốn ở lại, cũng không xoắn xuýt chuyện này, dù sao không phải ai cũng giống nàng, sợ phiền phức, một lòng chỉ muốn tu luyện.
💬 Bình luận chương