Dựa theo sự giới thiệu của chủ khách đ**m, Từ Linh Duyệt đi tới một tửu lâu tên là “Bách Vị”, gọi một phòng bao rồi nói với tiểu nhị dẫn đường:
“Tiểu nhị, ta không xem thực đơn nữa, phiền giúp ta chọn vài món đặc sản ở đây ra.”
Vừa nói vừa đưa qua mấy khối linh thạch.
Tiểu nhị mừng rỡ, cười nói:
“Đa tạ tiên t.ử, người cứ yên tâm đi, đảm bảo người ăn rồi còn muốn ăn tiếp.”
“Được thôi.”
Còn khá tự tin, Từ Linh Duyệt cười.
“Vâng ạ, nhỏ cáo lui, người chờ một chút.”
Từ Linh Duyệt nhớ tới sự giới thiệu của chủ khách đ**m, cộng thêm cái tên quán “Bách Vị” và sự tự tin của tiểu nhị, đối với mỹ vị tiếp theo lại càng mong chờ hơn.
Nghĩ tới Tùng Quả vẫn chưa ra, liền thả nó ra.
Tùng Quả đang chơi đùa trong không gian, cảm thấy trước mắt hoa lên, lúc phản ứng lại thì đã xuất hiện ở nơi lạ lẫm này, cảm giác này vừa quen vừa lạ, nước mắt lưng tròng nhìn Từ Linh Duyệt:
“Chủ nhân, người cuối cùng cũng nỡ mang con ra ngoài rồi, hu hu.”
“Được rồi, này không phải đã thả ngươi ra rồi sao?
Còn giở trò quỷ nữa ngươi sẽ phải về.”
Từ Linh Duyệt câm nín, là nàng không muốn thả nó ra sao?
Tên này suốt ngày chỉ biết ăn và chơi, một chút cũng không nghĩ tới tu luyện, mà tu vi của mình lại càng ngày càng cao, đi nơi càng ngày càng nguy hiểm, vạn nhất có chỗ sơ suất, cái mạng nhỏ của nó coi như xong đời.
Tùng Quả thấy Từ Linh Duyệt tức giận rồi, liền ngậm miệng, nó vẫn rất trân trọng cơ hội ra ngoài.
Thật ra nó cũng biết nguyên nhân, nhưng không còn cách nào nó chính là không muốn tu luyện a, hơn nữa không gian mang theo tu vi của mình cũng tự nhiên nâng cao không ít, nó rất mãn nguyện rồi, dù sao linh thú bọn họ tuổi thọ dài, cũng không để ý tới những cái này, đợi nó lớn hơn chút nữa cũng chưa muộn.
Từ Linh Duyệt cũng không thèm để ý tới nó, dù sao mình cũng đã khuyên rồi, nhưng dù là người hay yêu thú đều có lựa chọn của riêng mình, chỉ cần mình có thể tiếp nhận kết quả mang lại là được.
Hôm nay là ra ngoài ăn cơm, nàng cũng không muốn nói quá nhiều, ảnh hưởng tới khẩu vị của cả hai bên.
Sóc nhỏ nhìn thấy Từ Linh Duyệt không tức giận nữa, lúc này mới lại hoạt bát hẳn lên.
Rất nhanh mỹ vị đã lần lượt lên bàn.
Đầu tiên dọn lên là một món khai vị, Từ Linh Duyệt nhìn giống như món rau biển trộn nguội.
Trông tươi xanh muốn nhỏ nước, Từ Linh Duyệt gắp một miếng đưa vào miệng, hương vị mù tạt lập tức lấp đầy khoang miệng, cộng thêm cảm giác giòn tươi, quả nhiên thanh mát khai vị.
Món thứ hai là cá biển hấp, con cá biển màu trắng nồng đậm hương sốt đặt trên đó là rau linh đã cắt nhỏ, đỏ xanh xen lẫn, màu sắc đẹp mắt, gắp miếng cá và rau linh chấm đầy nước sốt, đưa vào miệng, sự giòn tươi của rau củ cộng với vị tươi ngon của thịt cá hòa trộn với hương sốt nồng đậm, thật sự ăn đến mức khiến người ta không thể dừng lại được.
Những món phía sau cũng không khiến Từ Linh Duyệt thất vọng, sự tươi ngọt của tôm biển, sự chặt chẽ, tinh tế của ốc biển cộng với sự k*ch th*ch của ớt, khiến người ta thèm ăn dâng trào.
Còn có vài món mỹ vị khác, rán, chiên, nấu, xào đều đủ cả, ăn đến mức Từ Linh Duyệt và sóc nhỏ đầy miệng đầy dầu, trước khi đi Từ Linh Duyệt còn đóng gói mấy phần các món ăn vừa ăn, định để lại một phần cho Bạch Vũ Thần, còn lại để mình từ từ ăn.
Trước khi rời đi cũng không quên thưởng thêm cho tiểu nhị đã chọn món cho mình, lúc này mới hài lòng rời đi.
💬 Bình luận chương