* ra bởi xưởng luyện sắt của y.
Nếu Tây Xuyên Mục đến đánh Kim Phi, chỉ cần y cắt đứt nguồn cung ứng những bộ phận này thì chiếc cung nỏ hạng nặng sẽ thành một đống sắt vụn.
Vì vậy Kim Phi suy nghĩ một chút, sau đó gật đầu nói: "Được!"
Khi các quý tộc khác tìm tới người buôn muối, họ đều yêu cầu ít nhất 70% lợi nhuận, một số người còn rất tàn nhẫn, thậm chí yêu cầu 80% hoặc 90%.
Mặc dù vậy, những người buôn muối vẫn rất giàu có.
Tây Xuyên Mục chỉ cần 50% đã được coi là rất có lương tâm.
Vả lại 50% cũng không chỉ đút vào túi một mình Tây Xuyên Mục, anh ta còn phải chia một phần cho quận trưởng Quảng Nguyên, đây cũng là một quy tắc bất thành văn trong chốn quan trường.
"Vậy cứ quyết định thế nhé!”
Khánh Mộ Lam ngập ngừng đưa tay ra.
“Chốt kèo!"
Kim Phi đưa tay phải ra bắt tay với Khánh Mộ Lam: "Ta hy vọng cô và ca ca của cô không gài bẫy ta”.
"Tiên sinh, ca ca của ta thật sự không có ác ý gì với ngài, cũng không có bất kỳ âm mưu gì đâu”.
Khánh Mộ Lam nói tiếp: "Tất cả mọi chuyện ta đều đã nói ở đây, cũng không giấu ngài điều gì. Khi ta đến làng Tây Hà, ca ca của ta từng nói rằng thiên hạ sẽ loạn lạc, với tài năng và tấm lòng của ngài sau này ngài chắc chắn sẽ trở thành nhân vật anh hùng khuấy động mưa gió, bảo ta phải tạo mối quan hệ tốt với ngài, huynh ấy còn nói sau này ngộ nhỡ nhà họ Khánh gặp nạn, hy vọng tiên sinh có thể cứu giúp”.
“Ca ca ngươi thật sự đề cao ta quá rồi”, Kim Phi cười tự giễu nói: “Ta chỉ là một kẻ lười biếng, làm anh hùng gì chứ…”
"Tiên sinh nói như vậy thì quá khiêm tốn. Ca ca của ta nhìn người rất chuẩn xác”.
Khánh Mộ Lam nói: “Huynh ấy nói tiên sinh là anh hùng thì chắc chắn tiên sinh sẽ là anh hùng, cũng giống như việc huynh ấy đã sớm nói rằng thiên hạ sẽ đại loạn nhưng lúc đó ta không tin, bây giờ không phải đã có người tạo phản rồi sao?”
“Ca ca của cô quả nhiên rất lợi hại”, Kim Phi cảm thán nói.
Hóa ra không chỉ có một mình Kim Phi cảm thấy Đại Khang sắp đến hồi kết, những người khác cũng nhận ra điều đó.
Cũng đúng, Đại Khang nhiều người như vậy, những đại thần có thể đứng trong đội ngũ của triều đình, không có ai là kẻ ngốc.
💬 Bình luận chương