Nghe được Triệu Nhan hỏi lần trước hắn chỉ bảo chế tác gì đó, Chu Hồng lập tức ảo nảo vỗ đầu nói:
- Tiểu nhân đáng chết, hôm nay lão Hồ mang theo đồ vật này nọ đến đây một chuyến, nói là đồ vật đó dựa theo quận vương phân phó chế tác được thành phẩm rồi, nhưng sợ có vấn đề nên muốn mời ngài nhìn qua một cái, để y có thể điều chỉnh một chút, nhưng Lã quản gia nói xế chiều nay quận vương có việc nên không rảnh gặp lão Hồ, lão Hồ liền mang thứ đó lưu lại, chuẩn bị mai lại đến một chuyến.
Triệu Nhan nghe nói đồ vật kia được chế tác xong rồi, trong lòng liền vui vẻ, hôm nay vì chuyện Triệu Anh Ninh rời đi, hắn không có thời gian gặp lão Hồ nhưng nghe được lão Hồ mang thứ gì đó để lại trong lòng càng thêm niềm vui bất ngờ, vội vàng mở miệng nói:
- Mau dẫn ta đi nhìn vật kia!
Chu Hồng dạ vâng một tiếng, liền dẫn theo Triệu Nhan đi vào một căn phòng ở giữa viện tử, nơi này là nơi Chu Hồng ở, bên trong rất đơn sơ, ngoại trừ một cái giường lớn, một bộ bàn ghế, không có thêm vật gì khác, mà bên giường bày một cái hồ lô được phủ da trâu bên ngoài mà khi nhìn thấy thứ kia, Triệu Nhan lập tức kích động bước về trước, một tay nhấc lên cởi bỏ lớp da phía trên, lộ ra một nhạc cụ được chế tác tinh xảo, rõ ràng là loại nhạc cụ mà các thiếu niên đời sau thường dùng, đàn ghi-ta.
Nhìn đến cây đàn ghi-ta này, Triệu Nhan thật vui sướng, trên mặt cũng lộ ra chút hoài niệm, năm đó khi hắn đến trường, đúng vào thời điểm âm nhạc lưu hành, rất nhiều học sinh nhàn rỗi không làm gì đều tiết kiệm tiền mua đàn ghi-ta, rồi tự học tự hát, cũng là cách tiêu phí thời gian và sinh lực, thứ hai càng hấp dẫn một vài thiếu nữ, lại nói năm ấy Triệu Nhan vì học đàn ghi-ta, còn đăng ký học ở một người thầy dạy đàn, do đó kỹ năng đàn ghi-ta của hắn rất tốt, có điều sau khi tốt nghiệp cũng không từng chạm qua thứ này.
Từ sau khi xuyên đến Đại Tống trở thành quận vương, tuy rằng ở cùng Tào Dĩnh, cũng quen biết Tào Tung, Lý Công Lân và những bằng hữu khác nhưng thật sự việc giải trí ở niên đại này quá ít, chỉ là vẽ tranh nên đôi khi cũng thật phiền chán, ở trạng thái nhàm chán đến cùng cực. Triệu Nhan lền nghĩ đến đàn ghi-ta.
Đại Tống đương nhiên không có chỗ bán đàn ghi-ta, tuy nhiên đối với Triệu Nhan việc này không khó, hắn thông qua Chu Hồng tìm được một cao thủ chế tác đàn tỳ bà, cao thủ đó chính là lão Hồ trong lời Chu Hồng, sau đó Triệu Nhan đem bản vẽ đàn ghi ta tỉ mỉ vẽ ra, rồi đích thân đến gặp đối phương, hướng lão Hồ giảng giải một chút về cách dùng đàn ghi-ta. Dù sao tỳ bà và ghi-ta là hai loại nhạc khí có chút tương tự nhưng lại khác nhau hoàn toàn, nên khi chế tác cần có sự chú ý.
Chỉ thấy Triệu Nhan cầm cây đàn ghi-ta đầu tiên trong lịch sử Đại Tống, đem kiểm tra trước sau một lần, phát hiện cây đàn ghi-ta này và bản phác thảo của mình giống như đúc, xem ra tay nghề lão Hồ thật đúng là cao minh, hơn nữa lựa chọn vật liệu vô cùng thích hợp, mặt trên dây cung tuy không phải bằng kim loại, nhưng dây này dùng ruột dê tốt nhất làm thành, nhìn thấy như vây trong lòng Triệu Nhan thật vui sướng, lập tức đem đàn ôm vào lòng, rồi nhẹ nhàng gảy từng dây đàn.
- A?
Triệu Nhan không ngờ cây đàn ghi-ta này tuy thoạt nhìn so với những cây ghi-ta đời sau không khác biệt nhưng âm sắc phát ra lại có sự khác biệt to lớn, thậm chí không thể đàn thành khúc nhạc được, làm hắn thật thất vọng, có lẽ lão Hồ đã nhìn ra được nên mang đến cho hắn xem trước một cái.
Nhìn thấy bộ dáng cao hứng của Triệu Nhan, Tiết Ninh Nhi có một chút tò mò mà nói:
- Quận Vương, ngài chế tác loại nhạc khí ghi-ta này thật vô cùng mới mẻ, khi đánh đàn âm sắc cũng thật là có y tưởng, vừa rồi xem ra quận vương có thể hiểu cách đánh đàn, chỉ có điều không biết tiểu nữ có thể hân hạnh nghe được quận vương gảy một bản hay không?
💬 Bình luận chương