Triệu Nhan chỉ cảm thấy hoa mắt, sau đó một bóng đen bay tới. Tiểu Đậu Nha phía sau hét lên một tiếng chói tai, muốn lao lên phía trước cứu viện nhưng đã không kịp nữa. Về phần đám người Lâm Hổ đó thì lại càng xa hơn, căn bản không kịp phản ứng. Thấy bóng đen đó sắp đụng trúng người Triệu Nhan rồi.
Nhưng cũng đúng lúc này, Tiết Ninh Nhi gần hắn nhất lại hét lên một tiếng, bỗng chốc lao về phía Triệu Nhan, chặn bóng đen đang bay đó giúp hắn. Chỉ nghe thấy "ba" một tiếng, sau đó Tiết Ninh Nhi kêu lên một tiếng thảm thiết, mi ngà thon dài cũng nhíu chặt lại, nhưng rất nhanh đã khôi phục lại như thường.
- Cô thế nào rồi? Không bị thương chứ? Triệu Nhan lúc này mới phản ứng lại, liền ôm lấy Tiết Ninh Nhi, sau đó hai tay xoa lưng nàng. Kết quả là xoa đi xoa lại cũng không chạm tới chỗ thương. Ngược lại lại khiến cho mặt Tiết Ninh Nhi đỏ bừng lên, chỉ thấy nàng khẽ đẩy Triệu Nhan ra nói: - Không sao, chỉ là bị thứ gì đó đập vào một chút.
- Quận Vương, bay tới là sợi xích sắt này! Đúng lúc này, Lâm Hổ nhặt một sợi xích sắt từ dưới đất lên, bước lên phía trước bẩm báo. Chỉ thấy sợi xích sắt này to bằng ngón tay cái, nhìn thì vô cùng rắn chắc, nhưng không biết vì sao suýt chút nữa đã đập trúng vào mình?
Đang lúc đám người Triệu Nhan muốn truy tìm hung thủ quăng xích sắt, bỗng thấy một đám người làm xiếc vây quanh bị tách ra, sau đó một chàng thanh niên to khỏe chạy tới hành lễ với Triệu Nhan nói: - Tiểu nhân tội đáng chết vạn lần, nhất thời dùng lực đập mạnh vào nha nội, mong nha nội thứ tội!
Chỉ thấy khi người đàn ông này nói chuyện, dù vẻ mặt áy náy, nhưng lại không hề có chút sợ hãi nào, thậm chí còn đứng vững như Thái Sơn ở đó, nhìn cực kỳ phong độ. Điều này cũng khiến cho đám người Triệu Nhan vô cùng kinh ngạc. Nhưng nhớ lại vừa rồi sợi xích sắt đó suýt chút nữa đã đập trúng mình, Triệu Nhan cũng có chút tức giận nói: - Thằng nhãi ngươi không có mắt à, người đi trên phố nhiều như vậy, ngươi lại quăng sợi xích sắt này trên phố, cho dù lần này không có đụng trúng bổn nha nội, ngộ nhỡ đụng trúng người khác thì làm thế nào?
- Nha nội thứ tội, lần sau tiểu nhân nhất định sẽ chú ý. Đây là tiểu nhân làm xiếc hôm nay giành được, coi như là đền tội cho nha nội! Chỉ thấy người đàn ông này lại một lần nữa áy náy nói, đồng thời cũng lấy từ trong ngực ra một chiếc túi vải, bên trong đựng đầy tiền, nhìn dáng vẻ là muốn bồi thường.
Nhưng không chờ cho Triệu Nhan kịp lên tiếng, trong số những người vốn vây quanh người đàn ông này xem gã làm xiếc có một người lớn tiếng hô lên: - Nha nội chớ tức giận, vị tráng sỹ này vừa rồi đang biểu diễn ngạnh công, vừa dùng lực lại có thể cắt đứt sợi xích sắt trói trên người, chỉ là vì dùng lực quá mạnh vừa rồi mới bay một đoạn xích sắt về phía nha nội. Cho nên nói đây cũng chỉ là một chuyện ngoài ý muốn mà thôi.
Nghe thấy có người trượng nghĩa bênh vực, người đàn ông đó cũng lộ rõ vẻ mặt cảm kích, bước về phía đám người liên tục chắp tay cảm ơn. Kết quả là càng khiến cho nhiều người nói giúp y. Lúc này Tiết Ninh Nhi cũng thấp giọng khuyên can: - Quận Vương không nên làm khó người đàn ông này. Dù sao đây cũng là người hạ đẳng, làm xiếc kiếm chút tiền cũng không dễ dàng gì. Hơn nữa, chúng ta cũng không có bị thương, cho nên chuyện này thôi đi.
Triệu Nhan nghe tới đây cũng gật đầu tán đồng. Hắn chỉ đứng ở đây quan sát đối phương diễn võ đã cảm thấy không thở nổi nữa. Nếu quả thực có người bước lên tỉ võ với đối phương, e là thoáng chốc đã bị vô số lần công kích rồi. Quyền pháp tốc độ mạnh như vậy, quả thực là rất khó có được.
Nghĩ tới đây, trong lòng Triệu Nhan cũng không khỏi có chút tiếc nuối. Người như vậy bất luận là để bên cạnh hay để trong quân đội cũng đều rất thích hợp. Cho nên, chờ tới sau khi người đàn ông này đánh xong bộ quyền pháp, mọi người xung quanh cũng đều nín thở kinh ngạc. Lúc này Triệu Nhan cũng lên tiếng hỏi: - Không biết tráng sỹ xưng hô thế nào? Ở chỗ nào Đông Kinh?
💬 Bình luận chương