Đúng lúc này, Tiết Ninh Nhi và lão Phúc cuối cùng cũng đã tới trà lầu. Khi thấy ba người Tào Dĩnh đang uống trà ở đó, Tiết Ninh Nhi liền bước lên hành lễ nói: - Đa tạ Vương phi, hai vị Công chúa giúp tiểu nữ chuộc thân!
- Ha ha, Ninh Nhi ngươi không cần khách khí. Chúng ta chuộc thân giúp ngươi không chỉ là vì giúp ngươi, sau này ngươi có lẽ phải vào Vương phủ hầu hạ tam ca nhi, không biết ngươi có bằng lòng không? Thấy Tiết Ninh Nhi đi vào, Thọ Khang Công chúa liền nói thẳng vào vấn đề trước, trên mặt cũng có chút trêu đùa.
Nghe thấy Thọ Khang Công chúa hỏi thẳng thắn như vậy, sắc mặt Tiết Ninh Nhi bỗng đỏ bừng luôn. Mặc dù lúc trước sớm đã đoán được điểm này, nhưng vẫn không khỏi có chút xấu hổ. Nhưng từ đó đến giờ, nàng quả thực cũng thầm có chút tình cảm với Triệu Nhan, cho nên chỉ thấy nàng cuối cùng khẽ gật đầu một cái, đồng thời thấp giọng "ừ" một tiếng không rõ lắm.
Thấy bộ dạng xấu hổ của Tiết Ninh Nhi, Thọ Khang Công chúa và Bảo An Công chúa đều nhìn nhau mà cười. Kỳ thực trong khoảng thời gian này chỉ cần không phải là kẻ đui mù cũng đều thấy rõ Tiết Ninh Nhi có ý với Triệu Nhan. Chỉ tiếc là tam đệ đó của họ lại có chút thật thà về phương diện này, vẫn là Tào Dĩnh quan tâm tới hắn.
Nhưng Tào Dĩnh thấy bộ dạng xấu hổ đó của Tiết Ninh Nhi trong lòng lại không khỏi có chút ghen tức, liền lên tiếng có chút nghiêm nghị: - Nếu đã như vậy, Tiết Ninh Nhi ngươi cũng chính là thị thiếp của Quận Vương rồi, chỉ có điều quy củ trong phủ rất nhiều, sau này ta sẽ cho Mịch Tuyết từ từ dạy ngươi. Những thói quen không hay trước đây, nhất định không được mang tới Vương phủ!
- Vâng! Đa tự Vương phi dạy bảo! Mặc dù lời của Tào Dĩnh có chút nghiêm khắc, nhưng Tiết Ninh Nhi lại đáp lại vô cùng mềm mại. Nàng là một cô gái thất khiếu linh lung, đương nhiên là biết mình vào trong phủ hầu hạ Triệu Nhan, chắc chắn sẽ khiến cho Tào Dĩnh thân là Vương phi thấy khó chịu rồi. Lúc này nói nghiêm khắc một chút cũng là chuyện rất bình thường.
- Ừ, nếu đã như vậy, vậy chúng ta về thôi. Phu quân vẫn chưa biết chuyện của ngươi, chúng ta có thể dành cho người một niềm vui bất ngờ! Tào Dĩnh thấy thái độ của Tiết Ninh Nhi đối với mình dịu dàng vô cùng. Điều này cũng khiến cho cô cảm thấy dễ chịu hơn chút, liền lên tiếng.
Nhưng nghe thấy lời của cô, lão Phúc và Tiết Ninh Nhi nhìn nhau, sau đó chỉ thấy lão Phúc bước lên nói:
- Khởi bẩm Vương phi, vừa rồi Tiết nương tử nói, cô ấy muốn dùng tiền riêng của mình để tự chuộc thân, lão nô không dám làm chủ, xin Vương phi chỉ rõ!
Khi ăn cơm tối, Bảo An Công chúa và Thọ Khang Công chúa vẫn luôn nhìn Triệu Nhan cười, khiến cho Triệu Nhan có chút khó hiểu, nghĩ rằng mặt mình dính hạt cơm. Nhưng hắn xoa xoa mặt một lượt cũng không tìm thấy đâu, lại khiến cho hai tỷ tỷ cười càng lớn hơn. Ngược lại Tào Dĩnh cũng không biết vì sao ăn một chút đã viện cớ đi về phòng.
Nỗi nghi ngờ dâng trào, Triệu Nhan quay về phòng mình. Nhưng khi hắn vừa bước vào phòng, lại phát hiện ra phòng mình không biết từ khi nào đã được bố trí thành kiểu phòng mới. Hai chiếc đèn lồng đỏ treo tỏa sáng hồng, càng chết người là một thiếu nữ tuyệt đẹp e thẹn đang ngồi bên giường, khi nhìn thấy hắn đi vào, liền đứng lên dùng giọng nói dịu dàng nói: - Quận Vương, Ninh Nhi chờ đã lâu rồi.
💬 Bình luận chương