Tại chân núi phía nam dãy Trường Bạch Sơn cách phía đông kinh thành hơn nghìn dặm, tất cả lớn nhỏ của Nữ Chân bộ lạc đều tán loạn tại vùng Bạch Sơn Hắc Thủy này (Trường Bạch Sơn và Hắc Long Giang), tuy rằng bây giờ đã bước sang tháng tư, nhưng nhiệt độ trong Trường Bạch Sơn vẫn còn rất thấp, tuyết rơi vào khoảng thời gian trước vẫn chưa tan hết, mỗi khi mặt trời xuống núi, nhiệt độ trong núi giảm mạnh đến nỗi tưởng chừng như có thể đông chết người.
Tộc trưởng bộ lạc Dã Trư Nê Liệt chui đi ra từ trong đỉnh lều vải cũ nát, ngẩng đầu nhìn về phía đông vẫn là một vùng tối mịt tới tận chân trời, lập tức chuyển động thân mình một chút, sau đó quay đầu nhìn nhìn một nữ nhân cường tráng đang co rúc trong chăn da lông trong lều vải, lại nghĩ đến đêm qua điên cuồng, y lập tức không nhịn được phát ra tiếng cười “Ha hả”.
- Đại tẩu thân thể cường tráng, ngực to mông lớn, lần này khẳng định có thể khiến cho nàng mang thai một đứa con trai, đợi đến năm sau, lão tử liền có thêm một đứa con trai rồi!
Lúc này Nê Liệt vuốt vuốt miệng lẩm bẩm, khuôn mặt xấu xí lộ ra một vẻ mặt đắc ý.
Ngay tại mấy ngày trước, tộc trưởng Dã Trư bộ lạc vẫn là Khả Thông, đại ca của Nê Liệt, tuy nhiên Nê Liệt không phải loại người tình nguyện ở dưới người khác, vì thế vài ngày trước, y đã phát động đánh lén đại ca Khả Thông của y, cuối cùng liều mạng đến bị thương đã tự tay g**t ch*t được đại ca của mình, sau đó tuyên bố chính mình trở thành tộc trưởng, vốn có vài huynh đệ khác không phục, kết quả tất cả đều bị Nê Liệt tiêu diệt hết, thuận tiện cũng bắt thê tử của các huynh đệ này, ví dụ như nữ nhân cường tráng trong lều vải kia, chính là thê tử Phốc Tản của đại ca y, là mỹ nhân nổi danh trong phạm vi vài trăm dặm gần đây, Nê Liệt đã sớm thèm thuồng nàng từ lâu, mấy ngày qua dường như mỗi ngày y đều ngủ trong lều vải của đối phương.
Dã Trư bộ lạc là một bộ phận nhỏ của Nữ Chân bộ lạc, tổng cộng có hơn bốn trăm người. Đại bộ phận trong đó đều là nữ nhân và trẻ nhỏ, nam nhân cường tráng chỉ còn lại không đến một trăm người, cũng chính bởi vì thực lực quá yếu, vì vậy cũng chỉ có thể ở bên ngoài Trường Bạch Sơn, đây cũng là nơi cách Liêu Đội gần nhất, thường xuyên gặp phải người của Liêu Đội đến cưỡng ép trao đổi mua bán, ví dụ như da lông quý báu mà người Nữ Chân bọn họ thật vất vả mới đánh được, bị người Liêu vẻn vẹn dùng một túi lúa mạch nhỏ đổi lấy, hơn nữa còn đặt tên là “Đánh Nữ Chân”, đợi cho đến khi những da lông này được người Liêu đem đến kinh đô, lại có thể trong nháy mắt đổi được hơn mười xe lúa mạch. Điều này khiến cho người Nữ Chân hết sức căm hận người Liêu.
Nê Liệt nghĩ đến da gấu tháng trước tự mình đánh được đã bị người Liêu ép buộc dùng một túi lúa mạch đổi đi, lập tức cũng không nhịn được tức giận mắng một tiếng nói:
- Liêu cẩu chết tiệt, sớm hay muộn cũng có một ngày lão tử giết đến tận Thượng kinh, đem hoàng hậu nương nương của các ngươi đặt ở dưới háng, khiến cho nàng ta sinh con cho lão tử!
Đối với chuyện bộ lạc Nữ Chân bị quân Liêu tập kích, quân đội đóng quân ở biên giới Liêu quốc cũng không thể giải thích được, bởi vì bọn họ căn bản không phái một đội quân nào đi đến nơi của người Nữ Chân, càng không có khả năng phái binh lính đi giết hại bộ lạc của người Nữ Chân, dù sao làm việc đó bọn họ cũng không được gì, thậm chí còn sẽ khiến cho người Nữ Chân phản kháng.
Tuy nhiên lời giải thích của quân Liêu tất nhiên không thể vừa lòng người Nữ Chân, vì thế người Nữ Chân liên minh rất nhanh đã náo loạn lên trên, thậm chí còn tổ chức tập hợp lại nam nhân của các bộ lạc, cầm lên vũ khí chiến đấu, điều này cũng khiến quân Liêu vô cùng khiếp sợ, vội vàng một bên triệu tập quân đội phòng bị, một bên nhanh nhanh phái người bẩm báo lên kinh đô.
💬 Bình luận chương