- Ầm!
Chỉ thấy một quan viên Tây Hạ tay cầm bình rượu, đạp mạnh lên đầu một thủ lĩnh bộ lạc, sau đó một cước đá đối phương ra ngoài, kết quả vị thủ lĩnh bộ lạc đó lăn đụng ngã mấy cái bàn, bản thân cũng bị ngã đến đầu rơi máu chảy.
Càng làm cho Triệu Nhan kinh ngạc hơn là, người đánh và người bị đánh hắn đều biết, trong đó vị quan viên Tây Hạ đánh người chính là chính sứ Tây Hạ phái đến, còn vị bị đánh kia, thì là cái tên thủ lĩnh bộ Hoàn Nhan mà y đặc biệt chú ý.
Chỉ thấy vị quan viên Tây Hạ đánh người kia sau khi đá đối phương ra ngoài cũng không bỏ qua, ngược lại hung hăng xông lên đạp thêm hai đạp, tuy rằng y vừa mập vừa béo, động tác cũng không nhanh nhẹn gì, tên thủ lĩnh bộ Hoàn Nhan bị đánh kia lại vô cùng cường tráng, nhưng y lại không dám đánh trả, chỉ có thể bị động chịu đánh, mãi đến cuối cùng khi quan viên Liêu Quốc phụ trách yến hội tiến lên, vị sứ tiết Tây Hạ này mới thở phì phò ngừng tay, lúc này vị thủ lĩnh bộ Hoàn Nhan đã máu tươi đầy mặt, thoạt nhìn vô cùng thê thảm.
Sau đó theo sự tra hỏi của quan viên Liêu Quốc, đám người Triệu Nhan đứng bên cạnh mới hiểu rõ đầu đuôi sự việc, hoá ra lúc thủ lĩnh bộ Hoàn Nhan đi ngang qua người của Sứ Tiết Tây Hạ, lại không cẩn thận làm đổ rượu lên người đối phương, kết quả là Sứ Tiết Tây Hạ vốn nổi danh thô bạo lập tức giận tím mặt, thêm nữa y lại uống không ít rượu, thế là không nói lời gì liền động thủ đánh thủ lĩnh bộ Hoàn Nhan, thủ lĩnh bộ Hoàn Nhan cũng biết mình không thể trêu vào đối phương, cho nên căn bản không dám đánh trả.
Nghe thấy đầu đuôi sự việc, dù hoàn toàn không có chút hảo cảm đối với người Nữ Chân, nhưng cũng hiểu được việc này lỗi là ở Sứ Tiết Tây Hạ, dù gì người ta cũng chỉ làm đổ chút rượu lên người y, chỉ cần làm lễ xin lỗi là được rồi, căn bản là không cần phải đánh người, càng huống hồ gì thủ lĩnh bộ Hoàn Nhan rõ ràng là cường tráng hơn so với Sứ Tiết Tây Hạ, nhưng vẫn mãi không đánh trả, cho nên việc này đáng lẽ hoàn toàn trách người Tây Hạ mới đúng.
Tuy nhiên khiến Triệu Nhan không nghĩ tới chính là, vị quan viên Liêu Quốc tiến đến xử lý sau khi nghe rõ đầu đuôi ngọn ngành, lập tức vẻ mặt hung ác khiển trách một trận thủ lĩnh trung niên bộ Hoàn Nhan, sau đó lại cho người đuổi y ra khỏi yến hội. Kết quả xử lý này khiến Triệu Nhan cũng chấn động, nhưng sau khi so sánh, những người khác ở xung quanh lại lộ ra vẻ mặt đương nhiên, bởi vì đây vốn là một nơi lấy thực lực để nói chuyện. Tây Hạ có thể nhiều lần đánh bại Đại Tống và Liêu Quốc. Sức mạnh quân sự mạnh mẽ ai cũng biết, cho nên quan viên Liêu Quốc tự nhiên sẽ không muốn vì chút chuyện nhỏ này đắc tội người Tây Hạ.
Triệu Nhan nhìn đến đây rốt cuộc cũng kịp phản ứng, xem ra bất luận là thời đại nào, luật rừng đều phát huy tác dụng của nó. Chỉ cần nắm đấm của ngươi đủ lớn, vậy thì không có lý cũng trở thành có lý. Phỏng chừng đối với điều này tên bộ Hoàn Nhan kia cũng thấm thía sâu đậm, cho nên sau khi quật khởi vào mấy mươi năm sau, mới trả thù thế giới tàn khốc đến vậy.
- Tam đệ, chúng ta đi thôi, loại chuyện này không có gì hay ho để xem cả, đều là lũ dã nhân, căn bản không nói cái gì mà đạo lý!
Triệu Húc lúc này nhìn thấy Triệu Nhan vẫn ngây ngốc, y cho rằng Triệu Nhan là nhìn thấy loại chuyện không công bằng này có chút không thoải mái, cho nên mới mở miệng nhắc nhở.
Lúc này Triệu Nhan cũng đã từ trong trầm tư tỉnh táo lại, lập tức gật đầu nhấc chân chuẩn bị rời đi, nhưng vừa đi chưa được mấy bước, hắn bỗng cảm thấy mình giẫm phải v*t c*ng gì đó, lúc này hắn cúi đầu nhìn, lại phát hiện dưới chân giẫm phải một vòng tay làm từ răng thú, nhìn thấy phong cách thô kệch của chiếc vòng tay này, có lẽ là tên thủ lĩnh bộ Hoàn Nhan lúc bị đánh không cẩn thận đánh rơi.
Nếu đổi lại là người khác, e là căn bản khinh thường khom lưng nhặt đồ của một tên tiểu thủ lĩnh đánh rơi, càng huống hồ gì đây còn chỉ là một chiếc vòng tay răng thú không có giá trị, nhưng Triệu Nhan lại vô cùng hứng thú với bộ Hoàn Nhan, thêm nữa vòng tay răng thú này tuy là thô kệch, nhưng lại có một vẻ đẹp thô kệch riêng biệt, bởi vậy Triệu Nhan khom lưng nhặt nó lên, vốn muốn trả cho tên thủ lĩnh của bộ Hoàn Nhan kia, nhưng khi hắn vừa ra khỏi đại điện, lại phát hiện không biết đối phương đã bị ném đi đâu rồi, điều này khiến Triệu Nhan chỉ có thể tạm thời giữ lấy, vừa may cuộc hành trình lần này của hắn đến Liêu Quốc cũng sắp kết thúc, đến giờ vẫn chưa có vật kỷ niệm gì ra dáng, chiếc vòng tay này là một vật không tệ, ít nhất có thể thời thời khắc khắc nhắc nhở mình đừng quên đi uy h**p của người Nữ Chân.
💬 Bình luận chương