Triệu Nhan và Tô Thức đến đại điện ngồi một lúc, hai phụ tử Gia Luật Hồng Cơ và Gia Luật Tuấn đều đã đến, ngoài ra Gia Luật Trọng Nguyên cũng đến, điều này khiến bọn họ thoáng yên lòng, nhưng đợi đến giữa trưa, Gia Luật Trọng Nguyên lại bỗng rời khỏi yến hội, bởi vì lúc này yến hội đã vô cùng hỗn loạn rồi, căn bản không có người chú ý đến Gia Luật Trọng Nguyên rời đi, nhưng Triệu Nhan và Tô Thức mãi luôn chú ý đối phương, nhìn thấy Gia Luật Trọng Nguyên hồi lâu không quay lại, điều này khiến hai người họ đều thấp thỏm trong lòng, liếc nhìn nhau một cái, trong ánh mắt đều lộ ra vài phần khẩn trương.
Lúc chiều, Gia Luật Hồng Cơ đích thân đến mời Triệu Nhan và Tô Thức vào đại điện, đây là nơi một nhà Gia Luật Hồng Cơ tổ chức gia yến, ngoại trừ ngày đầu tiên Gia Luật Hồng Cơ ở bên ngoài nhận triều bái của bách quan, đại đa số thời gian khác y đều ở trong này, nhưng lúc Triệu Nhan và Tô Thức tiến vào, không chỉ nhìn thấy Gia Luật Hồng Cơ ở đây, ngoài ra còn nhìn thấy hoàng hậu Tiêu Quan Âm và một số phi tần đều ở đây, còn lại chính là đám hoàng tử công chúa, nhưng khiến Triệu Nhan cảm thấy kỳ lạ đó là, hắn không thấy Gia Luật Tư trong đám công chúa.
- Ha ha, hoàng chất mời ngồi, từ lần trước ngẫu nhiên nhìn thấy bức hoạ của ngươi, trẫm vẫn luôn chờ đợi ngày này từ sớm!
Gia Luật Hồng Cơ vô cùng thân mật kéo tay Triệu Nhan đi vào, sau đó mời hắn ngồi xuống nói.
- Bệ hạ quá khen, có thể vẽ một bức tranh cho bệ hạ, đó là vinh hạnh của tiểu chất!
Triệu Nhan cũng cười ha hả nói, bất quá trong lòng của hắn lại vô cùng lo lắng, Gia Luật Trọng Nguyên đã rời khỏi yến hội, có trời mới biết khi nào chính biến được phát động, vả lại muốn để khinh khí cầu bay lên cần có thời gian chuẩn bị, cho nên hắn nhất định phải mau chóng trở về.
Cũng chính vì nghĩ đến những chuyện ở trên, cho nên Triệu Nhan sau khi nói mấy câu khách khí với Gia Luật Hồng Cơ, lập tức yêu cầu bắt đầu vẽ tranh, điều này khiến Gia Luật Hồng Cơ cũng sững sờ, nhưng y cũng không nghĩ nhiều, lập tức ngồi lên long ỷ, sau đó lại cho người đưa dụng cụ vẽ của Triệu Nhan đến đây, liền lập tức bắt đầu vẽ tại chỗ.
Đối với phương thức vẽ tranh của Triệu Nhan, đám người Tiêu Quan Âm đều rất hiếu kỳ, cho nên một đám phi tần, công chúa và hoàng tử đều vây đến, bọn họ cũng không dám quấy rầy, mà đứng ở phía sau cách Triệu Nhan tầm một trượng nhìn, kết quả lúc họ nhìn thấy không ngờ Triệu Nhan dùng bút than vẽ, mà ở bên cạnh còn có một cái bánh hấp, người nào người nấy đều lộ ra vẻ mặt không thể tin nổi, thậm chí còn có vài công chúa còn che miệng cười trộm, cảm thấy dáng vẻ của Triệu Nhan có phần buồn cười.
Tuy nhiên sau khi đợi đến khi Triệu Nhan bắt đầu vẽ, đám người Tiêu Quan Âm liền không cười tiếp nữa, chỉ thấy dưới bút của Triệu Nhan, một bức tranh vẽ Gia Luật Hồng Cơ vô cùng chân thật đang từ từ được hoàn thành, đặc biệt hiệu quả bức hoạ muốn trồi ra khỏi mặt giấy đặc thù kia, thoạt nhìn quả thật giống hệt người thật, tuyệt đối không có người nào có thể bắt chước được.
Bởi vì trong lòng lo lắng Gia Luật Trọng Nguyên có thể mang theo quân phản loạn giết đến bất cứ lúc nào, cho nên Triệu Nhan lần này cũng phát huy hơn bình thường, không ngờ chỉ dùng một canh giờ đãvẽ xong bức tranh về Gia Luật Hồng Cơ, nhưng trong lòng hắn lại có chút ác ý nghĩ, nếu lần này Gia Luật Hồng Cơ bị Gia Luật Trọng Nguyên g**t ch*t, bức tranh mà mình vẽ này rất có thể sẽ là di ảnh của y rồi.
Đợi sau khi vẽ xong, Gia Luật Hồng Cơ cũng vô cùng vui mừng nhận bức hoạ ngắm nhìn, kết quả cũng rất tán thưởng nói:
💬 Bình luận chương