Người đến không ngờ lại là hoàng hậu Liêu quốc Tiêu Quan Âm, điều này làm cho Triệu Nhan và Tô Thức chấn kinh, nhưng so ra, Tiêu Quan Âm lại càng chấn kinh hơn, đặc biệt là lúc nàng nhìn thấy hai quả khinh khí cầu khổng lồ đã rời khỏi mặt đất, nếu không phải có sợi dây kéo lại, e rằng sớm đã bay đi mất, điều này làm cho nàng trong giây lát chấn kinh đến mức không nói được lời nào.
Điều làm cho Triệu Nhan thấy quái lạ hơn chính là phản ứng của Tô Thức, chỉ thấy người vốn đang ở giỏ treo vụt một cái đã nhảy xuống dưới, vẻ mặt mừng rỡ chạy đến trước mặt Tiêu Quan Âm nói:
- Hoàng hậu, chuyện phản quân giờ sao rồi, người làm thế nào đến đây được?
Nghe được lời của Tô Thức, Tiêu Quan Âm mới từ trong khiếp sợ tỉnh táo lại, liền nói:
- Bệ hạ tuy mang theo người đi ngăn chặn phản quân, nhưng vẫn có một số phản quân xông vào hành cung, hơn nữa những tên phản quân này vẫn còn đang ở chính điện giết chóc, ta lo lắng chỗ đó không an toàn, thế là dắt theo hoàng tử và công chúa, chúng phi tần di chuyển đến cung điện bên này, chỉ là mới vừa rồi nhìn thấy bên các ngươi có hai con quái vật khổng lồ lơ lửng, cho nên ta mới đến xem thử.
Khinh khí cầu của Triệu Nhan sau khi bay lên đã cao đến hai trượng, kiến trúc xung quanh đương nhiên không che được, Tiêu Quan Âm nghe được thuộc hạ bẩm báo, lập tức cảm thấy không hay, thế là bảo những người khác cẩn thận đề phòng, sau đó bản thân mình mang theo người đến đây, chỉ là lúc ở ngoài đã nghe thấy tiếng của Triệu Nhan và Tô Thức, cho nên cho những người khác ở bên ngoài, một mình đi vào bên trong.
- Hoàng hậu, tên của hai vật này là khinh khí cầu, là đồ do quận vương điện hạ phát minh, có thể chở người bay lên trời, từ đó có thể thoát khỏi truy kích, bây giờ phản quân đã giết đến cung điện rồi, không bằng người cùng chúng tôi rời khỏi đây đi!
Chưa đợi Triệu Nhan lên tiếng, Tô Thức đã một hơi đem bí mật của họ nói ra hết.
Nghe được Tô Thức bọn họ muốn bay ra ngoài, Tiêu Quan Âm cũng khó mà tin được nhìn đám người Triệu Nhan. Nhưng khi nàng nhìn thấy khinh khí cầu đã rời khỏi mặt đất mấy thước, lại không thể không tin, cuối cùng nghe thấy Tô Thức lại mời mình cùng rời khỏi, điều này làm cho mặt Tiêu Quan Âm lộ ra vẻ do dự, nhưng rất nhanh nàng ta đã kiên quyết lắc đầu nói:
- Đa tạ ý tốt của Tử Chiêm huynh, nhưng ta thân là Hoàng hậu của Liêu quốc, lúc này tất nhiên không thể bỏ rơi người trong cung tự chạy thoát thân, cho nên ý tốt của Tử Chiêm huynh ta xin nhận!
Sau lưng Tô Thức, Triệu Nhan và Gia Luật Tư nghe được cuộc nói chuyện với Tiêu Quan Âm, đặc biệt là Tiêu Quan Âm lại gọi Tô Thức là Tử Chiêm huynh, điều này có phần kì lạ quá, cho nên vì thế mà Triệu Nhan và Gia Luật Tư vô cùng quỷ dị mà liếc nhìn nhau. Hai người bọn họ lúc này cũng cảm thấy mối quan hệ giữa Tô Thức và Tiêu Quan Âm dường như không chỉ đơn giản như vậy.
- Hoàng hậu, phản quân bây giờ có thể giết đến đây bất cứ lúc nào, hoàng đế bệ hạ lại không biết đang ở đâu, ngộ nhỡ người bị phản quân bắt được nhất định sẽ bị bọn phản quân mượn cơ hội để áp chế, cho nên vì suy nghĩ cho sự an toàn của hoàng hậu và đại cục, Tô mỗ cảm thấy người vẫn là đi với chúng ta thì hơn!
💬 Bình luận chương