Kỳ thực ngay lúc sớm Triệu Nhan đã muốn hỏi Gia Luật Tư tại sao lại ở chỗ mình đợi mình? Đáng tiếc mãi vẫn không có cơ hội, hiện giờ không dễ gì mới rơi từ trên không xuống, lúc này tự nhiên sẽ muốn hỏi rõ chuyện này.
- Còn có thể là chuyện gì, đương nhiên là chuyện lần trước chúng ta chưa nói xong.
Chỉ thấy Gia Luật Tư thở dài nói, đồng thời gương mặt cũng trở nên có chút kỳ quái, liền sau đó lại mở miệng hỏi:
- Nhưng hiện giờ nói những cái này cũng chẳng có công dụng gì, chúng ta vẫn là nên nghĩ cách an toàn trở về Thuợng Kinh rồi nói sau.
Triệu Nhan nghe đến đó cũng không hỏi tiếp nữa, bởi vì có hỏi tiếp, khẳng định cũng sẽ nhắc đến chuyện Trương Nhân Tiên bị mình ám toán mà mắc bệnh, việc này không tiện cho Tô Thức biết, cho nên tốt nhất vẫn là tìm nàng nói riêng, nhưng theo Triệu Nhan đoán, Gia Luật Tư cũng không có tâm tư muốn đòi lại công đạo cho Trương Nhân Tiên, mà muốn mượn việc này để đòi lợi ích gì đó cho bản thân nàng, chỉ là không biết đối phương muốn gì? Nghe nói vị công chúa Gia Luật Tư này không được xem trọng, nhưng thứ mà mình có thể cho nàng cũng là vô cùng ít.
Triệu Nhan không nói chuyện, Gia Luật Tư cũng đuổi theo tâm tư của mình, còn về Tô Thức thì ôm trong lòng bức họa mà Tiêu Quan Âm tặng cho y trước lúc rời khỏi, vẻ mặt si tình ngây ngốc nhìn bức họa, xem ra tuy rằng lúc nãy y nói phát hồ tình, chỉ hồ lễ, nhưng có lẽ là do thời gian vẫn quá ngắn, nếu như để y ở Liêu Quốc thêm một khoảng thời gian, rất có thể sẽ cùng Tiêu Quan Âm gây ra vụ tai tiếng gì đó trong cung đình.
Tính ra trong lịch sử cũ, Tiêu Quan Âm chết trong án oan Thập hương từ, nguyên nhân gây ra chuyện này là bởi vì Tiêu Quan Âm đàn tì bà hay, được xưng là đương thế đệ nhất, mà nhạc sư Triệu Duy trong cung thì thổi sáo giỏi, thế là hai người thường hợp tấu trong cung. Vốn đây chỉ là giao lưu về âm nhạc, nhưng lại bị Gia Luật Ất Tân gièm pha, sáng tác ra mười bài thơ vô cùng hương diễm, vu cáo Tiêu Quan Âm tư thông với Triệu Duy, kết quả Gia Luật Hồng Cơ bị lửa giận che mắt, trực tiếp ban chết cho Tiêu Quan Âm, hơn nữa còn tức giận l*t s*ch thi thể của nàng, gửi thi thể tr*n tr**ng của nàng về Tiêu gia, mượn đấy để sỉ nhục Tiêu Quan Âm, việc này mãi đến khi tôn tử của Tiêu Quan Âm đăng cơ, mới sửa lại án sai.
Tuy rằng Thập hương từ là Gia Luật Ất Tân vu cáo Tiêu Quan Âm. Nhưng giữa Tiêu Quan Âm với Triệu Duy bởi vì tương hợp trên mặt âm nhạc, quan hệ giữa hai người khẳng định cũng chẳng đơn giản, nếu không Gia Luật Hồng Cơ cũng sẽ không phẫn nộ như vậy. Chỉ là hiện giờ vì bị Triệu Nhan ảnh hưởng, khiến Tô Thức xuất hiện trước thay thế Triệu Duy. Còn về vận mệnh sau này của Tiêu Quan Âm thì khó nói rồi.
Cứ như vậy ba người luôn ngồi bên đống lửa đến trời sáng. Cho dù cả 3 người đều có chút mệt mỏi, nhưng đều không ngủ, khi ánh dương đầu tiên xuất hiện ở chân trời phía đông, Triệu Nhan bọn họ rốt cuộc đã nhìn rõ hoàn cảnh xung quanh. Chỉ thấy cánh rừng mà họ đang đứng có rất nhiều cây cối cao lớn, xuyên qua khe hở giữa cây cối, 3 người có thể nhìn thấy ngọn núi cao chập chùng ngài kia, điều này khiến lòng họ trùng xuống, bởi vì tình huống rừng cây xung quanh, đây rất có thể cũng là một vùng rừng núi, cũng tức là nói, không ngờ bọn họ lại hạ cánh xuống núi.
- Lần này tiêu rồi, nếu chúng ta quả thật ở Hoàng Long Phủ, trong vùng núi này có rất nhiều thú dữ hổ sói, ba người chúng ta lại không hề có năng lực tự vệ gì, nếu lỡ gặp phải mãnh thú nào đó, e là khó mà thoát được, ngoài ra, chúng ta ở trong vùng rừng núi dày đặc này, muốn đi ra ngoài cũng không phải việc dễ dàng gì, lần này phải làm sao đây?
Gia Luật Tư thấy hoàn cảnh xung quanh, lập tức lo lắng hỏi, khó trách buổi tối nàng cảm thấy nơi này rất lạnh, chỉ có ngồi bên đống lửa mới cảm thấy tốt hơn, hoá ra là do ở vùng núi cao.
- Ta muốn nói không phải là chuyện này, mà là muốn cầu quận vương một chuyện!
💬 Bình luận chương