Theo độ giảm của thế núi, Triệu Nhan bọn họ phát hiện cây cối xung quanh cũng trở nên thưa thớt, khi cuối cùng họ đã xuống đến chân núi, rốt cuộc đã ra khỏi cánh rừng rậm rạp, nhưng khiến Triệu Nhan bọn họ không nghĩ tới chính là, hiện lên trước mắt họ lại là một dãy núi cao liên miên bất tận, mà nơi họ đứng vừa hay là trong dãy núi, cũng tức là nói, Triệu Nhan họ muốn ra khỏi núi, nhất định phải đi qua mấy ngọn núi mới được.
- Tại sao lại vậy, ta đi không nổi nữa rồi!
Chỉ thấy Tô Thức đặt mông lên trên một tảng đá, vẻ mặt ủ rũ nói, vốn cho là xuyên qua mảnh rừng này là có thể đến nơi có bóng người, nhưng không nghĩ tới nơi đây lại nằm trong dãy núi, điều này khiến y có cảm giác hy vọng bị sụp đổ, giống như là khí lực trên người đều tan biến đi mất.
Triệu Nhan và Gia Luật Tư cũng có chút nản lòng nhìn nhau, sau đó ngồi trên tảng đá dưới chân núi nghỉ ngơi, nhưng rất nhanh Triệu Nhan lại lần nữa đứng dậy nói:
- Ta biết mọi người đều rất nản lòng, nhưng chúng ta đã không dễ gì từ khinh khí cầu an toàn hạ đất, hơn nữa lúc trước lại trải qua nhiều đau khổ như vậy, bây giờ tuyệt đối không thể từ bỏ, khi ta đi sứ Liêu Quốc, ái thê trong nhà cũng đã mang thai, đây là đứa con đầu tiên của ta, cho nên ta nhất định phải sống sót trở về, tận mắt nhìn con của ta!
Nghe thấy lời của Triệu Nhan, Tô Thức cũng bị chấn động:
- Đúng vậy, hoàng hậu bây giờ sống chết chưa rõ, ta cũng tuyệt đối không thể chết ở nơi đây, bất kể thế nào cũng phải quay về gặp nàng một lần!
- Ta cũng vậy, Tiểu Bạch bị ta để lại trong cung, bây giờ cũng không biết thế nào rồi, ta cũng nhất định phải sống sót trở về!
Lúc này vẻ mặt của Gia Luật Tư cũng đầy kiên định nói.
- Tiểu Bạch là ai?
Triệu Nhan nghe đến đây có chút hiếu kỳ hỏi.
Nghe câu hỏi của Triệu Nhan, Gia Luật Tư cúi đầu thở dài nói:
- Tiểu Bạch là con thỏ nhỏ ta nuôi. Rất đáng yêu, đáng tiếc tối hôm trước ta đi tìm các ngươi không có dẫn theo nó, cũng không biết là nó có bị phản quân làm bị thương hay không?
“...” Triệu Nhan nghe đến đây cũng không biết nên nói gì, qua một lúc lâu mới mở miệng nói:
- Ta thương nhớ đứa con chưa ra đời của ta, Tử Chiêm huynh thương nhớ hồng nhan tri kỷ của mình, công chúa ngươi lại đi thương nhớ một con thỏ, đây có phải là có chút không thích hợp quá rồi không?
Nhưng khi ba người Triệu Nhan bọn họ đang vui vẻ phấn chấn chuẩn bị cắm trại vào tối nay, ở một đỉnh núi cây cối rậm rạp nằm phía đông chỗ họ, một đội ngũ mười mấy người đang nhanh chóng tiến đến, những người này đều là nam tử tráng niên, mặc bộ đồ lông rất dày, nặng, tay cầm vũ khí như gậy, cung tiễn... Vừa nhìn liền biết là đội ngũ của một bộ lạc núi rừng nào đó ra ngoài săn bắn. Ngoài ra những người này đều có cùng một đặc điểm, đó là đại bộ phận tóc đều bị cạo đi, chỉ chừa lại một nhúm tóc lớn cỡ đồng tiền ở trên ót, và còn tết lại thành bím tóc, thoạt nhìn giống như cái đuôi xấu xí của con chuột vậy.
💬 Bình luận chương