Triệu Nhan và Tô Thức đều không phải người tầm thường, nữ tử có thể đi chung với họ đương nhiên cũng không phải người thường, càng huống hồ Gia Luật Tư dung mạo tú lệ thoát tục, tuy rằng y phục rách thành từng mảnh nhưng lại không dơ bẩn như của Triệu Nhan và Tô Thức, vừa nhìn đã nhận ra nàng không phải nữ tử bình thường, cho nên Hặc Lý Bát mới cố tình hỏi thân phận của Gia Luật Tư.
Triệu Nhan ba người nghe đến đây đều giật cả mình, đặc biệt là Gia Luật Tư, lại càng căng thẳng hơn nữa, thân phận của Triệu Nhan và Tô Thức đã nói cho đối phương biết, ngộ nhỡ Triệu Nhan đem thân phận công chúa Liêu quốc nói cho đối phương biết, vậy thì nàng thảm rồi, đặc biệt người Nữ Chân vốn hận người Khiết Đan vô cùng, một nữ tử yếu đuối như nàng rơi vào trong tay của người Nữ Chân tuyệt đối sẽ không có kết cục tốt đẹp gì.
- Ha ha, việc này nói ra thật là ngại, lần này bổn vương đi sứ Liêu quốc lại không ngờ đã nhất kiến chung tình với vị tiểu nương tử Gia Luật này, chỉ là nàng vốn là quý tộc người Khiết Đan, ta lại là hoàng tử Đại Tống, vốn không thể ở bên nhau, nhưng sau đó xảy ra trận phản loạn, ta mạo hiểm xông vào cung tìm tiểu nương tử Gia Luật, sau đó dẫn nàng ấy chạy trốn, điều này khiến cho tiểu nương tử Gia Luật cảm động, đã đồng ý theo bổn vương về Đại Tống, còn về người thân của nàng, e rằng đều cho là nàng đã chết trong loạn quân rồi.
Triệu Nhan cười ha hả nói.
Gia Luật là họ lớn nhất của người Khiết Đan, dân gian Liêu quốc từng có một câu nói đùa, quan viên trong triều ở Liêu quốc, có một nửa là họ Gia Luật, từ đó có thể thấy cái họ Gia Luật này phổ biến cỡ nào, cho nên Triệu Nhan cũng không sợ Hặc Lý Bát có thể nghe được gì từ cái họ Gia Luật này.
Gia Luật Tư nghe thấy Triệu Nhan nói mình là nữ tử cùng hắn trốn khỏi nhà, hơn nữa còn là nhất kiến chung tình làm cho nàng càng thêm bực bội, nhưng nàng cũng biết, bây giờ tính mạng bản thân và Triệu Nhan đều nằm trong tay của người Nữ Chân, nàng nhất định cũng phải phối hợp với Triệu Nhan, cho nên tuy trong lòng bực bội, nhưng trên mặt vẫn không thể hiện gì, thậm chí còn cố ý cúi mặt giống như đang thẹn thùng vậy.
Hặc Lý Bát nghe được lời của Triệu Nhan, lại nhìn dáng vẻ xấu hổ của Gia Luật Tư, liền cười lớn. Cũng không nghi ngờ gì nhiều, dù sao Triệu Nhan vẫn còn trẻ, bộ dạng lại rất anh tuấn, người như vậy đương nhiên sẽ nhận được sự ái mộ của nhiều nữ tử. Đương nhiên Hặc Lý Bát cũng vạn lần không ngờ được, Triệu Nhan thân là hoàng tử Đại Tống, mà lại mang theo công chúa Liêu quốc.
Tiếp theo, Hặc Lý Bát lại giới thiệu huynh trưởng Hặc Giả của mình với Triệu Nhan, cũng chính là tên răng cửa lớn, sau đó y đưa Hặc Giả kéo sang một bên, đem kế hoạch Đại Tống chi viện Nữ Chân mà lúc trước Triệu Nhan nói với y biết nói cho đối phương biết, dù sao Hặc Giả không những là đại ca của Hặc Lý Bát mà đồng thời cũng là trợ thủ đắc lực của y, cho nên chuyện này tuyệt đối không thể giấu Hặc Giả.
Hặc Giả sau khi nghe xong, lúc đầu cũng rất vui, nhưng tiếp đó y liền có chút hồ nghi mà hỏi:
- Nhị đệ, đệ thực sự tin người Hán trẻ tuổi đó là hoàng tử của Đại Tống sao?
- Cái này đệ cũng có chút nghi ngờ, nhưng mà nếu hoàng tử Đại Tống bị mất tích, Liêu quốc và Đại Tống khẳng định sẽ toàn lực đi tìm, cho nên chúng ta sẽ có tin tức nhanh thôi, còn về nhũng lời của hắn, nghe cũng có vẻ khá đáng tin, ít ra đệ cũng không nghe ra sơ hở gì, chỉ tiếc là có lẽ Pha Thứ Thục đã chết rồi, nếu không đợi y trở về thì mọi chuyện đều được sáng tỏ.
💬 Bình luận chương