Trì Am không hiểu nên chỉ có thể yên lặng người khác bắt cô, nhưng cô chỉ có thể chạy trốn về trước theo bản năng.
Một binh sĩ nhào tới từ bên cạnh, Trì Am vặn người lùi lại, binh sĩ nhào tới kia va vào binh sĩ trước mặt. Trì Am nhân cơ hội đó đẩy hai người họ sang một bên, khiến họ va chạm với đám binh sĩ đang đuổi tới ở phía sau, cả đám người lập tức va vào nhau thành một cụm.
Nhân cơ hội này cô lại tiếp tục chạy.
Trì Am tận dụng vóc dáng nhỏ nhắn mà linh hoạt chui vào trong đám đông.
Đáng tiếc quân nhân trong thành phố quá nhiều, thậm chí cả những người đi đường cũng đều mặc quân phục, khiến cô phải tự hỏi liệu thế giới có phải toàn là quân nhân không, có rất ít người mặc quần áo dân sự. Đến mức dù có chạy như thế nào thì cô cũng như đang mắc kẹt trong đám binh sĩ.
Trì Am liếc nhìn qua khóe mắt, thấy một con hẻm có ánh sáng hơi tối và thưa thớt người qua lại, cô lập tức quay bước chân vội vàng chạy tới đó.
Có một tiếng nổ vang lên, sau lưng cô có một viên đạn bay về phía cánh tay, Trì Am chỉ cảm thấy cánh tay chợt đau nhói, sau đó lại có một phát súng nữa bắn vào bắp chân khiến cô loạng choạng ngã xuống đất.
Trì Am tái mặt vì đau, ôm chặt lấy đôi chân rướm máu, quay lại nhìn thì thấy một người đàn ông cao lớn mặc quân phục màu xanh lá cây đang đứng ở đầu ngõ, nhìn cô bằng đôi mắt đỏ tươi, đồng thời nở nụ cười phấn khích.
“Vẫn còn chạy à?” Anh ta chĩa súng về phía cô, giọng đầy sự kích động.
Mặt Trì Am tái mét vì đau, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, môi run rẩy.
Anh ta chĩa khẩu súng trong tay về phía cô, đi về phía cô không nhanh không chậm, nhìn cô bằng ánh mắt dò xét kỳ quái, rồi nói: “Thật không thể tin được, cô có chỗ nào giống phụ nữ vậy chứ? Ừm, ngay cả mùi thơm của một người phụ nữ cũng không có.”
Anh ta đi tới trước mặt cô, từ trên cao nhìn xuống một lúc rồi ngồi xổm xuống, đưa tay ra nắm lấy tóc cô, để trước mặt trước mặt hít một hơi thật sâu, mặt lộ vẻ say mê, giọng điệu của anh ta càng thêm phấn khích hơn: “Hóa ra là đến gần hơn sẽ có mùi, tuy hơi yếu nhưng đúng là mùi của phụ nữ.”
Đồng tử mắt anh ta hơi co lại, lộ vẻ hưng phấn, anh ta vươn tay ra định ôm lấy cô.
Một đôi chân dài đi bốt quân đội màu đen chợt xuất hiện từ phía sau Trì Am, đá vào đầu người đàn ông kia, sau đó Trì Am chợt cảm thấy có một bàn tay đầy sức lực nhấc mình lên.
“Cô ấy là của tôi, tôi sẽ mang đi!”
Người ôm cô nói với một giọng trầm thấp rất dễ nghe.
Người đàn ông bị đá ngã mạnh xuống đất, thân hình cao lớn rắn chắc phát ra âm thanh nặng nê.
Mặt anh ta vặn vẹo, nhảy dựng khỏi mặt đất, vừa định giơ súng trong tay lên thì lại bị dí súng vào gáy.
“Anh đừng có hành động thiếu suy nghĩ.” Một giọng nói mang theo ý cười vang lên.
Người đàn ông chậm rãi quay đầu lại, đối diện với khuôn mặt tươi cười yêu nghiệt của Lục Hành, cằm không khỏi căng chặt lại, một đôi mắt quỷ dị hung hăng nhìn chằm chằm vào đối phương.
Lục Hành không bị ảnh hưởng gì, hất cằm lên nói: “Anh dám tranh giành người mà quan chỉ huy của chúng tôi nhìn trúng sao?”
Người đàn ông hơi giật mình, sau đó quay đầu nhìn lại thì đã thấy trong ngõ nhỏ sâu hun hút không còn người đầu.
💬 Bình luận chương