Trì Am không nhịn được cười, nhìn về phía nam nhân mắt đỏ, cảm thấy ở thế giới này mặc dù hắn như một trùm phản diện nhưng thật ra cũng bật chế độ hack, nếu không phải vậy thì tại sao cùng đi vào lăng mộ nhưng hắn lại thuận lợi hơn những người khác, trên đường không hề gặp phải bất kỳ cạm bẫy nào, không giống những người kia phải trải qua muôn trùng cạm bẫy và khổ nạn mới đi vào được.
Là một trong những người được hưởng lợi, Trì Am vẫn rất hài lòng.
Chọn xong đồ mình thích, hai người tiếp tục đi về phía trước.
Đi hơn nửa ngày, đột nhiên Trì Am cảm nhận được ma phong chung quanh trở nên dày đặc.
Đang lúc nàng còn tưởng rằng là ảo giác của mình thì chợt hông bị xiết chặt, được nam nhân này ôm lấy, sau đó hắn bắt đầu lao vút đi.
Trì Am còn tưởng đã xảy ra chuyện gì đó, trong tay cầm một thanh đoản kiếm, đề phòng bốn phương tám hướng, nhưng ngoại trừ tiếng gió vù vù ra thì nàng không cảm giác được nguy hiểm gì cả, trong chỗ tối vẫn có rất nhiều ma ám ý đến cái đuôi bị thương của mình, ra hiệu cho bọn họ đi vào.
Trì Am tỏ vẻ nghi ngờ nhìn nó, chẳng lẽ con mãng ma này đang lấy việc công để báo thù riêng?
Trì Am lấy từ trong túi càn khôn ra một miếng thịt nướng, ném nó vào trong hồ máu, ngay lập tức nghe thấy tiếng xì xèo, rất nhanh miếng thịt nướng kia đã bị ăn mòn thành mảnh vụn.
Trải qua thí nghiệm, Trì Am hiểu thứ dịch máu không biết là gì trong hồ này có độc tính vô cùng mạnh, căn bản là thứ không phải người bình thường có thể chạm vào. Nó lại được đặt trong lăng mộ đại đế, còn để một con mãng ma hung hãn trông coi, chắc hẳn cũng không phải là vật tầm thường gì.
Đang nghĩ ngợi, liền thấy nam nhân ngồi xổm bên mép hồ máu, thò tay vào hồ máu.
Trì Am giật nảy mình, vội vàng kéo tay của hắn lên, lại phát hiện tay của hắn trắng nõn sạch sẽ, cũng không có dấu vết bị đốt cháy, cũng không nhìn ra bị thương ở chỗ nào.
“Ta không sao, những thứ này không làm ta bị thương được đâu.” Nam nhân cười nói, trong đôi mắt đỏ lóng lánh tia máu.
Trì Am ngập ngừng nhìn hắn, phát hiện ánh mắt của hắn vẫn đỏ rừng rực, nhưng vẻ đục ngầu trong mắt dường như đã giảm bớt đôi chút, hoặc cũng có thể chỉ là ảo giác của nàng?
Vào lúc nàng đang suy đoán, nam nhân chợt nhảy xuống hồ máu, trong nháy mắt đã chìm vào trong huyết dịch đậm đặc kia.
“Tư Ngang!” Trì Am bị hành động của hắn làm giật cả mình, sợ hãi kêu lên một tiếng.
Trong hồ máu sủi bọt lăn tăn giống nước sôi đột nhiên có một cái đầu trồi lên, nam nhân nổi nửa người lên hồ máu, nở nụ cười với cô, nói với cô: “Am Am, trong này có đồ, ta đi tìm rồi đưa cho nàng.”
Nói xong, hắn lại một lần nữa chìm vào trong hồ máu.
💬 Bình luận chương