【 chương 249】 Bị hai vị khách quý sau này muốn mua sắm mồi lửa thì có thể trực tiếp liên hệ chúng ta. Nếu ở thành thị khác, chỗ chúng ta cũng phụ trách giao hàng."
"Được, đa tạ." Thu hồi linh thạch và ngọc bội, Liễu Thiên Kỳ nhẹ giọng nói lời cảm tạ, rồi mang theo Kiều Thụy đi mua tài liệu.
Một buổi chiều, hai người toàn mua mua mua, tiêu hết mười vạn linh thạch mới lấy được một phân không dư thừa. Kiều Thụy nhìn thấy linh thạch biến thành một đống lớn linh thảo, linh hoa, giấy phù văn cùng bút phù văn, y đau lòng từng cơn.
Đi suốt cả buổi chiều trong Hỏa Lang thành, lúc mới đầu, Liễu Thiên Kỳ mua còn rất vui vẻ. Có điều càng gần đến cuối thì sắc mặt hắn càng khó xem.
Chờ đến khi mua đồ xong trở lại trong vương cung, sắc mặt Liễu Thiên Kỳ đã trực tiếp âm trầm xuống.
"Thiên Kỳ, huynh làm sao vậy?" Dù phản ứng có trì độn nhưng Kiều Thụy cũng rốt cuộc ý thức được ái nhân không thích hợp rồi.
"Chúng ta bị người khác Tiểu Thụy trở về thì sẽ vào thẳng nhà, sẽ không gõ cửa, cho nên khi tiếng đập cửa vang lên, Liễu Thiên Kỳ biết ngay là không phải Tiểu Thụy.
Liễu Thiên Kỳ buông bút phù văn trong tay, đứng dậy đi mở cửa, phát hiện người đến là Thanh Phong.
"Thanh Phong tiền bối, mời vào trong." Liễu Thiên Kỳ cúi đầu, tất cung tất kính mà mời người vào phòng.
"Liễu sư điệt, đệ đệ ta Thanh Trúc đã trở lại."
"Ồ? Vậy Thanh Trúc tiền bối nói như thế nào?" Nghe thấy vậy, Liễu Thiên Kỳ lập tức dò hỏi lên.
"Mấy ngày trước, kẻ ta ngẫm kĩ lại, nghĩ ra một đối sách vạn toàn đã." Liễu Thiên Kỳ kéo lại tay ái nhân, nhẹ giọng nói.
Người nhiều cũng không có gì, giặc tới thì đánh, nước lên nâng nền, luôn sẽ có biện pháp.
Trong thư phòng của Lang Vương.
Nghe được Thanh Phong bẩm báo, Hỏa Lang vương không khỏi nhướng nhướng mày. "Hắn không cho ngươi nói với bổn vương?"
"Đúng vậy, Liễu Thiên Kỳ là nói như vậy. Hắn nói không hy vọng Hỏa Lang thành và Luyện Khí thành bởi vì hắn mà kết oán với nhau."
"Hừ, tiểu tử này thật đúng là thông minh, hắn hẳn là từ sớm đã nghĩ đến, ngươi sẽ đem lời hắn nói, nói cho bổn vương đi?" Hỏa Lang vương cảm thấy, đối phương hẳn là cố ý nói như vậy.
"Cái này thì thuộc hạ không biết. Nhưng thuộc hạ cảm thấy Liễu Thiên Kỳ này thật không đơn giản." Nói đến đây, Thanh Phong nhíu mày một chút. Nói thật, phần trấn định cùng thong dong của Liễu Thiên Kỳ kia không phải người bình thường có thể làm được.
"Ừm, 68 tuổi Kim Đan đại viên mãn, còn nhỏ hơn Viêm Nhi nhiều như vậy, thế mà lại gặp nguy không loạn. Biết có ba Nguyên Anh trả thù cũng có thể khí định thần nhàn, bình tĩnh tự nhiên như vậy, thật là không đơn giản." Hỏa Lang vương khẽ thở dài một tiếng.
Nếu thằng nhãi ranh nhà mình kia có một nửa trầm ổn như tiểu tử này, ông cũng không cần nhọc lòng vậy rồi.
"Vậy bệ hạ cảm thấy, ta cùng Thanh Trúc cần trợ giúp Liễu Thiên Kỳ trong việc này không? Hoặc là nói, Hỏa Lang tộc chúng tôi có tham dự vào ân oán giữa Liễu Thiên Kỳ và Luyện Khí thành không?" Nhìn chủ tử của mình, Thanh Phong thấp giọng hỏi.
"Không, tạm thời không cần ra tay, tiểu tử kia không phải nói hắn muốn tự mình xử lý sao? Vậy ngươi cứ âm thầm đi theo, xem hắn làm sao xử lý. Còn ngươi cứ đem động tĩnh bên chỗ hắn báo với bổn vương là được."
"Dạ, bệ hạ." Theo tiếng, Thanh Phong khom người lui ra.
Vài ngày sau……
Liễu Thiên Kỳ và Kiều Thụy dịch dung thành hai gã Hỏa Lang tộc, cùng rời khỏi hoàng cung.
Thanh Phong cùng Thanh Trúc đi theo từ chỗ tối, nhìn hai tiểu tử mang đầu tóc đỏ, chẳng những thay đổi dung mạo, ngay cả hơi thở trên người cũng giống Lang tộc bọn họ như đúc, hai người đều thập phần kinh ngạc.
Liễu Thiên Kỳ và Kiều Thụy mang theo bản đồ, trực tiếp ngự kiếm ra khỏi thành, bay suốt một canh giờ thì trực tiếp đi đến dưới chân một ngọn núi yêu thú.
"Chính là nơi này sao?" Nhìn ái nhân, Kiều Thụy tò mò hỏi.
"Ừ, chính là nơi này, nơi này là núi yêu thú cách Hỏa Lang thành gần nhất, là một ngọn núi yêu thú loại nhỏ, tên là Hồng Hà sơn." Liễu Thiên Kỳ lấy bản đồ ra, lặp lại xác định một chút vị trí địa lý bên này.
Ở Cẩm Châu, núi yêu thú chia làm ba loại kích cỡ lớn, trung, nhỏ. Núi yêu thú loại lớn không riêng diện tích lớn, hơn nữa trong núi cũng có nhiều yêu thú cấp sáu, thậm chí là cấp bảy lui tới, nên rất nhiều núi yêu thú loại lớn đều bị Trận Pháp Sư phong ấn lên, để những yêu thú đẳng cấp cao đó mới không chạy ra gây họa nhân gian. Núi yêu thú cỡ trung cũng rất nguy hiểm, thường là yêu thú cấp năm và cấp bốn tương đối nhiều, nên rất nhiều phụ cận thành thị đều không có núi yêu thú cỡ trung. Mà núi yêu thú loại nhỏ, yêu thú lợi hại nhất cũng bất quá cấp bốn thôi. Bởi vậy, có vài đại thành sẽ lựa chọn thành lập ở phụ cận núi yêu thú loại nhỏ, như vậy thì núi yêu thú loại nhỏ sẽ trở thành kho lương dự trữ của đại thành.
"Dạ." Kiều Thụy gật đầu, tỏ vẻ đã hiểu.
Liễu Thiên Kỳ mang theo Kiều Thụy đi một vòng dưới Hồng Hà sơn. Hắn phát hiện ba chỗ đông, tây, nam có rất nhiều tu sĩ Hỏa Lang tộc vào núi, mà phía bắc lại ít có người nào đi qua.
Liễu Thiên Kỳ tìm hai Lang tộc, hỏi thăm một chút mới biết được, hóa ra ở phía bắc có một cánh rừng sương mù, trong rừng kia có độc vật, quanh năm bị khói độc bao phủ, cho nên tu sĩ Hỏa Lang vào núi đều sẽ không đi vào từ phía bắc.
Được đến tin tức này, Liễu Thiên Kỳ mừng thầm, bèn lấy ra linh phù tránh độc dán cho chính mình và Tiểu Thụy mỗi người ba lá. Trên người cả hai hình thành ba tầng bảo hộ, hắn mới đi thăm dò rừng cây tràn ngập sương độc kia.
Trước tiên là đi một vòng bên ngoài rừng cây, sau đó Liễu Thiên Kỳ và Kiều Thụy lại tiến vào trong rừng cây nhìn nhìn. Cuối cùng, Liễu Thiên Kỳ quyết định, ngay tại trong rừng cây này, bố trí Thiên Phù Tụ Độc Càn Khôn Trận của hắn.
Liễu Thiên Kỳ và Kiều Thụy lấy ra trận kỳ và linh phù mà bày trận cần, rồi bắt đầu bận rộn trong rừng.
Mất không sai biệt lắm hai canh giờ, hai người mới bố trí xong trận pháp, rời khỏi Hồng Hà sơn.
Hết chương 249.
💬 Bình luận chương