Khán giả bắt đầu bàn tán điên cuồng.
“Thẩm An An vừa nói chuyện điện thoại với mẹ cô ấy.”
“Tuy rằng tôi không nghe mẹ Thẩm nói gì, nhưng Thẩm An An nói rằng cô đã có, bà ấy có thể giữ nó cho riêng mình. Điều đó khiến tôi cảm thấy hơi giống những gì mẹ tôi nói khi đưa chi phí sinh hoạt cho tôi.”
“Đúng vậy, tôi cũng có cảm giác này, nhưng Thẩm An An đã là ngôi sao rồi, dù cho tuyến 18 chỉ có chút tiếng tăm, cũng kiếm được không ít tiền, còn cần chi phí sinh hoạt từ gia đình sao? Có phải làm quá không?”
“Chuyện này còn phải lấy mẹ ra lăng xê sao? Tôi nhận thấy trước đây cô ấy hẳn là không kiếm được tiền, chuyện người đại diện Tưởng Hồng Mai hãm hại, cũng không phải mọi người không biết, Thẩm An An và Tưởng Hồng Mai đã chấm dứt hợp đồng trong hòa bình, đối với bên ngoài nói là chấm dứt hợp đồng trong hòa bình, ai biết sau lưng rốt cuộc đã phải bồi thường bao nhiêu tiền.”
“Nhắc đến mới nhớ, An An nhà chúng ta thật đáng thương mà.”
“Mấy người xem cô ấy gục đầu nửa ngày không nói chuyện kìa, chắc chắn là rất đau khổ, tôi muốn đến ôm cô ấy một cái.”
“An An, đừng khóc mà, chúng ta hãy đứng lên tiếp tục phấn đấu, cố lên!”
“Tôi tin tưởng cô sẽ ngày càng tốt hơn.”
Các fans nói những lời an ủi và cổ vũ Thẩm An An ở phần bình luận của khán giả.
Như cảm nhận được điều gì đó, Thẩm An An ngẩng đầu nhìn về phía camera.
Khoảnh khắc cô ngẩng đầu lên, tuy rằng khuôn mặt dễ nhìn nhưng lại không có biểu cảm gì, góc nhìn đó vẫn là một góc độ khá khó, nếu không phải có vẻ ngoài ưa nhìn, tại góc chết này, chắc chắn sẽ làm fan hâm mộ yêu nhan sắc thất vọng.
Cũng may Thẩm An An thật sự có nhan sắc, dù nhìn ở góc độ nào cũng rất xinh đẹp, hơn nữa cô vừa mới nói chuyện điện thoại với mẹ xong, tâm trạng cũng có chút thay đổi, tuy rằng không khóc, nhưng hốc mắt cô vẫn có hơi nước đọng lại, sáng lấp lánh trong đôi mắt.
Trong mắt fans, nhìn thấy dáng vẻ này qua kênh phát sóng trực tiếp, bọn họ bắt đầu gào thét điên cuồng.
“Wow, đẹp quá đi.”
“Aiya, tôi chết đây.”
“An An nhà chúng ta xinh đẹp quá, ba trăm sáu mươi độ không góc chết, cũng không sợ góc chết.”
“Đôi mắt ngân ngấn nước làm người ta say mê, lại làm cho người ta đau lòng thương tiếc, tôi yêu cô ấy, muốn ôm cô ấy một cái.”
“Đừng sợ đừng sợ, mọi chuyện sẽ tốt lên thôi, tôi vẫn ê kíp chương trình đến sắp xếp cho chúng ta đi làm việc, thì chúng ta sẽ đi làm thôi.”
Thẩm Gia Hân cũng nói theo: “Anh Đào nói đúng đó, chúng ta vẫn là nên đi nấu cơm trước.”
Phạm Tuấn Triết đưa tay ra: “Tôi sẽ không nấu cơm, nhưng mà tôi có thể giúp một tay.”
Trần Thần cũng vung tay nói: “Tôi cũng không biết nấu, tôi cũng có thể giúp một tay.”
Thẩm Gia Hân cũng hùa theo nở nụ cười: “Đại khái tôi có thể thái cà chua, cái khác tôi không biết làm.”
Như vậy cũng chỉ còn lại Thẩm An An và Hoàng Nghĩa Đào.
Hoàng Nghĩa Đào hỏi Thẩm An An:
“Tay nghề của cô thế nào? Có thể làm không?”
Thẩm An An khéo léo trả lời:
“Tôi làm được sơ sơ, cũng có thể ăn được.”
Được rồi, kỹ năng nấu nướng của mọi người đều không chênh lệch lắm.
Hoàng Nghĩa Đào nở nụ cười mỉm:
“Quả thực tay nghề của tôi cũng chấp nhận được.”
Ở nhà ông ấy cũng không mấy khi phải nấu cơm, không nghĩ tới trong chương trình lại phải tự mình nấu.
Thẩm An An suy nghĩ một chút, đành nói: “Bữa trưa hôm nay chúng ta ăn cà chua ngâm đường và canh cà chua thịt là được rồi, còn lại măng tây xào, khoai tây thái sợi và thịt kho khoai tây giữ lại cho bữa tối.”
Hoàng Nghĩa Đào nói: “Cái này chỉ có thể giao cho cô làm.”
“Được.” Thẩm An An dứt khoát gánh vác trọng trách này.
Hoàng Nghĩa Đào nhìn nhìn: “Tôi đi vo gạo nấu cơm, may mà có nồi cơm điện.”
Nếu không có nồi cơm điện, muốn ăn cơm càng khó khăn hơn.
Thẩm Gia Hân cũng xung phong nhận việc nói: “Tôi đi thái cà chua.”
Phạm Tuấn Triết và Trần Thần nhìn nhau rồi mở miệng nói: “Vậy chúng tôi làm gì?”
“Tạm thời chắc là không có việc gì làm.” Thẩm An An nói.
“Không phải còn cần thái thịt sao?” Trần Thần hỏi.
Thẩm An An giương mắt nhìn về phía anh ta: “Ở nhà anh từng thái qua chưa?”
Trần Thần lắc đầu như bé ngoan: “Chưa từng làm.”
“Vậy thì anh đừng thái, lỡ như thái trúng tay sẽ không tốt, giao cho tôi đi.” Thẩm An An thật sự không dám để cho anh ta làm, vội nhận việc này.
Phạm Tuấn Triết nhìn thấy bên cạnh bày biện măng tây, anh ta cầm lấy hai cây măng tây to nhất, cười nói: “Tôi đi rửa cái này.”
Tất cả mọi người đã phân chia công việc, cũng chỉ còn lại Trần Thần không có việc gì, vừa lúc Hoàng Nghĩa Đào vo gạo xong đi tới, vỗ vỗ bả vai anh ta, dịu dàng nói: “Chỗ này không cần con giúp, bọn ta có thể làm tốt, con về phòng đọc sách đi, chờ ăn cơm ta sẽ gọi con.”
Trần Thần còn đang học lớp 11, năm sau là lớp 12, bài vở nặng nề, khi đến ghi hình chương trình cũng mang theo các loại sách giáo khoa tới, không thể ngừng học tập.
💬 Bình luận chương