"Đây cũng không phải công lao của một mình tôi. Nếu cô không cho tôi linh cảm cùng lời khuyên, sao tôi có thể thiết kế ra một mô hình như vậy?" Kiều Hi không dám độc chiếm công lao. Rốt cuộc, nếu không có lời khuyên của Tần Du, sản phẩm của anh ấy cũng không có lợi thế như vậy.
Kiều Hi và Tần Du vừa tâng bốc nhau, vừa đặt hành lý lên xe.
Nhân viên của Kiều Hi dẫn đến ngồi xe của Minh Thái cùng với Trương Phúc Hỉ.
Hanna ngồi ở ghế sau cùng với hai đứa trẻ, Kiều Hi ngồi ở ghế phụ, anh ấy thốt lên: "Yolanda, cô biết lái xe lúc nào thế?"
"Tôi là một tài xế có kỹ năng điêu luyện đấy nhé." Người tài xế này đã lớn tuổi. Tần Du lái xe đến Vân Hải. Hầu hết khách hàng hiện tại của Minh Thái đều ở lại Vân Hải. Sau khi bà Smith biết Vân Hải là sản nghiệp của nhà họ Phó, bà ấy đã thay thế khách sạn Lichad hợp tác ban đầu do người Anh đầu tư bằng Vân Hải.
Trong khi đợi gia đình Kiều Hi làm thủ tục nhận phòng, Tần Du và Trương Phúc Hỉ uống cà phê ở đại sảnh đợi bọn họ bỏ hành lý và sắp xếp mặt khác.
Tần Du trò chuyện với Trương Phúc Hỉ, hiện giờ Trương Phúc Hỉ đã trở thành quản lí của bộ phận đại lý máy dệt, Tần Du cũng dự định rời khỏi Minh Thái sau khi kết hôn. Một là cha chồng hy vọng cô có thể tiếp nhận bất động sản của gia đình, hai là cô muốn lên kế hoạch sản xuất ô tô.
Trong ký ức của cô, khoảng thời gian này Toyota đã quyết định sản xuất ô tô sau khi thăm các nhà máy sản xuất ô tô ở Châu Âu và Hoa Kỳ. Hơn nữa quyết định này cũng được chính phủ Nhật Bản ủng hộ. Mặc dù công nghệ của họ vào năm 1937 chưa thành thục do chiến tranh Nhật Trung bùng nổ, nhưng vì vậy mà doanh số tiêu thụ của bọn họ tăng vùn vụt.
Mấy tháng nay, Tần Du vẫn luôn liên hệ với mấy nhà máy ô tô có doanh số bán hàng ở Trung Quốc, nhất là ô tô Oka của Phó Gia Thụ. Cô rất có hứng thú với hãng ô tô tương lai sẽ biến mất khỏi thị trường này. Sau khi vừa lái vừa so sánh, cô đã phát hiện ra trải nghiệm lái xe và công nghệ của Oka vô cùng có sức cạnh tranh với các sản phẩm tương tự. Nhưng sản phẩm này đã biến mất trong cuộc khủng hoảng lớn những năm 1930. mà vấn đề chỉ có thể là do nguồn vốn. Cô cần ý.
Ông ta gọi một tiếng: "Tiểu Du!"
Nghe thấy giọng nói quen thuộc này, Lâm tiểu thư quay đầu nhìn, sắc mặt bỗng tái nhợt, cô ấy không ngờ gặp được lão Tống ở đây.
Tần Du nhìn vẻ mặt của Lâm tiểu thư, cô ấy thật sự không biết Tống lão gia cũng có cổ phần ở Vân Hải à?
Ông Tống cũng sửng sốt.
Lúc này, Kim Hiếu Vũ quay lại, nhìn thấy ông Tống lập tức nở một nụ cười rạng rỡ: "Ôi chao, trùng hợp thật đấy! Ông chủ Tống!"
Khi thốt ra mấy chữ "ông chủ Tống", anh ta đưa tay ôm người phụ nữ bên cạnh dán sát vào mình hơn. Lâm tiểu thư vừa thấy Tống lão gia đã không chống đỡ nổi, muốn đẩy Kim Hiếu Vũ ra nhưng anh ta nhất quyết muốn khoe khoang trước mặt ông Tống.
Tống lão gia cũng quên mất mình định hỏi Tần Du chuyện gì.
Nhà họ Kim kinh doanh loại hình gì chứ? Trong vũ trường và rạp hát của họ, có bao nhiêu diễn viên và vũ công làm công việc đó để kiếm sống? Ông ấy cho Tiểu Ngũ và Tiểu Lục nhiều tiền như vậy là mong nửa đời sau họ sống thoái mái, không lo cơm ăn áo mặc. Ông ấy cứ tưởng Tiểu Ngũ ở Thượng Hải buồn chán nên đã về Thanh Đảo rồi, nào ngờ?
Ông Tống nghiêm mặt hỏi: "Tiểu Ngũ, sao bà lại dây dưa cùng tên này thế?"
Lâm tiểu thư không ngờ sẽ đụng phải lão Tống, nhưng đã gặp mặt rồi thì cô ấy cũng không sợ: "Tống tiên sinh, tôi và ông đã cắt đứt quan hệ, bây giờ tôi làm gì còn cần phải báo với ông sao?"
Tống lão gia kéo cô ấy qua, Lâm tiểu thư loạng choạng vùng vẫy: "Tống tiên sinh, ông buông tôi ra."
Kim Hiếu Vũ cũng kéo Lâm tiểu thư lại: "Ông chủ Tống, ông làm gì thế?"
Nghe vậy, Tống lão gia cáu kỉnh: "Tiểu Ngũ, đừng có hồ đồ, đừng hại cả đời mình thế."
💬 Bình luận chương