60: Anh Mặc Áo Sơ Mi Size Bao Nhiêu
"Con cứ như thế mà tin tưởng cô ta hay sao?" Chung Giai bi thương, nếu Khương Tân Tân là mẹ ruột thì cô ta cũng hiểu được, nhưng quan trọng là Khương Tân Tân là mẹ kế!
Chu Diễn: "Nếu không thì sao? Tin người ngoài như dì hả?"
Chung Giai: "..."
Chương 61: "Vợ So Với Con Trai Thân Hơn."
Chung Giai vô cùng tổn thương.
Chu Diễn lười để ý đến cô ta, rời đi ngay. Bỗng nhiên, Chung Giai không biết có nên đến tố cáo với Chu Minh Phong hay không, bởi vì đột nhiên cô ta cảm thấy, ngay cả Chu Diễn còn tin tưởng Khương Tân Tân thì Chu Minh Phong sẽ thế nào? Vì không để mình chịu tổn thương lớn hơn nữa nên Chung Giai quyết định sẽ coi như việc này chưa xảy ra. Cô ta cũng lười nhắc nhở Chu Minh Phong đang bị đội nón xanh.
Cô ta trở lại trên xe, mặc dù đã hạ quyết tâm không muốn tức giận, nhưng trong lòng vẫn vô cùng tức giận.
Cô ta khó chịu thì cô ta cũng muốn khiến người khác càng khó chịu hơn mới được.
Nghĩ tới nghĩ lui, cô ta quyết định gọi cho chị họ Chung Phỉ của mình. Cô ta muốn nói cho Chung Phi biết, chị xem, con trai của chị bây giờ đang coi người khác làm mẹ ruột kìa, nó nhận người khác làm mẹ rồi kìa!
Chung Giai cũng lười suy nghĩ chuyện này đúng sai, trực tiếp gọi cho Chung Phỉ.
Qua một lúc, Chung Phỉ mới lười biếng nhận điện thoại, giọng nói lại là vẻ chán ghét mà dạy dỗ nói: "Cô không có khái niệm về thời gian à? Cô có biết bây giờ ở đây là nửa đêm không?"
Chung Giai: "..."
Cô ta thở dài một hơi, kỳ quái nói: "Ngại quá chị à, em đang gấp. Không làm ồn chị nghỉ ngơi chứ? Hôm nay em thấy mẹ kế của A Diễn hẹn hò với trai trẻ đó, em muốn đến đây nói với A Diễn và anh rể một tiếng, chị đoán xem thế nào, A Diễn nhìn rồi sau đó lại xóa hết ảnh chụp, còn nói người dì là em đây là người ngoài! Bây giờ chúng ta cũng đều là người ngoài đó, sau này nó còn biết chúng ta là ai sao?"
"Chỉ việc này à?" Giọng Chung Phỉ vô cùng lạnh nhạt: "Loại chuyện này đáng để cô gọi phá giấc ngủ của tôi sao?"
Chung Giai: "Chị?"
"Mà cô vốn dĩ là người ngoài mà." Chung Phỉ nói: "Không phải cô nghĩ mình là người nhà họ Chu chứ?"
Chung Giai: "... Không phải, mẹ kế của A Diễn mới là ngoài..."
"Thế thì có sao? Liên quan gì đến cô? Có phải còn muốn tôi đập nát miệng cô, cô mới không gọi Chu Minh Phong là anh rể nữa không?"
Khi Chung Phỉ mới rời giường, giọng nói mang theo chút trong trẻo nhưng lại lạnh lùng, lời nói ra còn khiến Chung Giai không thể thở được: "Cô có biết bây giờ bên đây là mấy giờ không? Có chút chuyện này thôi mà cô quấy rầy giấc ngủ của tôi à?"
Sau khi dạy dỗ xong thì đầu dây bên kia truyền đến giọng nói trầm thấp của người đàn ông giống như đang trấn an Chung Phỉ, Chung Phỉ mắng một câu "Thật xui xẻo" sau đó trực tiếp cúp máy.
Chung Giai nghe thấy đầu bên kia điện thoại truyền đến tiếng tút tút tút.
Cô ta mông lung.
Sao lại thế này??
Chắc là do thái độ của Chu Diễn và Chung Phỉ, Chung Giai cũng bắt đầu cảm thấy được: Việc gian dối này có lẽ không phải chuyện gì lớn? Cho nên, hai người họ mới bình tĩnh như thế? Là cô ta có vấn đề à, hay là họ có vấn đề?
Quả thật Chu Diễn không tin Khương Tân Tân làm chuyện mờ ám thế.
Không vì nguyên nhân nào cả chỉ là cậu tin cô như thế thôi.
Cậu vừa đi đến biệt thự Lâm Hồ, vừa gọi cho Khương Tân Tân.
Khương Tân Tân đã tạm biệt Edwin, cô đang trên đường trở về nhìn thấy cuộc gọi đến từ Chu Diễn, cũng không nghĩ nhiều đã nhận ngay: "Làm gì thế?"
Chu Diễn bất đắc dĩ: "Vừa nãy tôi vừa mới gỡ bom cho dì đó."
"Có ý gì?"
"Chung Giai đến đây." Chu Diễn một tay đút túi quần, nhàn nhã đi về nhà, ánh trời chiều chiếu xuống thân ảnh gầy gò của cậu, giọng điệu tùy ý, như đang muốn tranh công: "Cô ta chụp được ảnh dì và anh Lý đi ăn cơm chung, nói dì với anh Lý hẹn hò, nói dì ở bên ngoài..., xem ra còn muốn gửi ảnh chụp cho ba tôi nữa, mà tôi xóa rồi."
Khương Tân Tân: "Sao cô ta rảnh thế."
Cô không hiểu Chung Giai nghĩ gì, dù đầu Chu Minh Phong có bị úng nước thì cũng không thể nào sau khi ly hôn với vợ cũ, thì lấy em gái của vợ cũ được nhỉ? Nếu không có hy vọng thì cần gì phải tìm cơ hội như thế, rồi lại đi làm mấy chuyện khiến người khác không biết nên khóc hay cười.
"Ai biết." Chu Diễn nói: "Tôi cũng tính là hủy đi một mớ bom đạn cho dì rồi đó."
Khương Tân Tân bật cười: "Có vẻ cậu không nghi ngờ tôi ngoại tình.”
"Cũng còn tạm. Tôi thấy anh Lý trong ảnh chụp nên không muốn nghĩ nhiều, anh Lý lại chẳng thích dì."
Khương Tân Tân: "?"
"Nhưng mà sao hai người cùng nhau ăn cơm thế?" Trong giọng của Chu Diễn có chút lên án: "Lại còn ăn món cay Tứ Xuyên à."
Cho nên cậu là đang bất mãn việc cô không gọi cậu đi cùng hả?
"Tình cờ gặp nhau thôi, tôi muốn nói với anh ấy về việc mở cửa hàng." Khương Tân Tân dừng một chút, vẻ mặt bi thương: "Nhưng anh ta từ chối tôi rồi."
Chu Diễn vui sướng khi thấy cô như thế: "Thật à ha ha ha."
"Đúng rồi." Cậu thấy sắp đến nhà nên cũng bước chậm lại rồi nói: "Có điều dì vẫn nên nói với ba một tiếng thì tốt hơn."
"Biết rồi. Nhưng mà người dì này của cậu cũng rảnh thật luôn đó nha." Khương Tân Tân cũng rất khó chịu nói: "Sao mà vào thời buổi này rồi lại còn có người quy định người đã kết hôn thì không được ăn cơm với người khác phái nữa thế? Ăn có bữa cơm thì là ngoại tình à, cô ta nghĩ gì thế.”
"Ai biết được.” Chu Diễn nói: "Là dì họ, là họ."
Khương Tân Tân vừa mới về nhà thì Chu Minh Phong cũng trở lại sau cô.
Cả người anh bao phủ một hơi thở trầm thấp.
Chỉ là Khương Tân Tân chưa từng thấy qua vẻ mặt thế này của anh. Anh luôn dịu dàng khiêm tốn, bỗng nhiên lại âm trầm thế này, Khương Tân Tân và Chu Diễn đưa mắt nhìn nhau, cũng không biết đã xảy ra chuyện gì. Giọng Chu Minh Phong có chút khàn khàn, trong mắt cũng giăng đầy tơ máu, khiến người khác rất sợ hãi, anh nhỏ giọng nói: "A Diễn, đi thu dọn quần áo, tối nay sẽ lên máy bay." Anh tạm dừng một chút, khó khăn nói: "Ông cậu của con qua đời rồi."
Chu Diễn ngạc nhiên.
Khương Tân Tân cũng không biết phải làm sao.
Ông cậu của Chu Diễn cũng chính là cậu của Chu Minh Phong. Từ khi xuyên sách đến đây, cô còn chưa từng gặp qua cậu của Chu Minh Phong, nhưng cũng không quá xa lạ, bởi vì cách đây không lâu nhà họ Chu nhận được một bao hàng lớn, có mận giòn, có trứng gà ta, mật ong và đu đủ bào sợi ngâm chua, tất cả đều do chú của Chu Minh Phong gửi đến.
Món đu đủ kia chính là món Chu Diễn thích nhất, cho dù mỗi ngày đều có rất nhiều món ăn, nhưng lúc cậu ăn cơm cậu đều phải ăn mấy miếng.
Còn hai chai mật ong kia đều vào bụng của Khương Tân Tân.
Cho nên mặc dù cô chưa bao giờ gặp qua người cậu này, nhưng giờ khắc này, nhìn thấy vẻ mặt đau khổ của Chu Minh Phong và Chu Diễn, cô nhịn không được cũng thấy có chút khó chịu.
Chu Diễn không nói gì vành mắt đỏ lên, đi lên lầu thu dọn hành lý.
Sự thật chứng mình là, người như Chu Minh Phong, mặc dù bị chìm trong nỗi đau khổ vì mất đi người thân, thì anh vẫn rất trật tự, anh ngồi một bên sô pha, ngẩng đầu nhìn cô: "Vì phải đi ngay, nên tôi để trợ lý Lưu lấy vé máy bay, phải xin đường bay riêng nữa thời gian có chút gấp, em đừng để bụng nhé."
Khương Tân Tân ừ một tiếng.
"Tôi lo lắng em ở nhà một mình.” Chu Minh Phong đưa tay lên, ấn huyệt thái dương, giọng nói trầm thấp: "Nhưng mà nếu em không đi muốn ở đây cũng không sao cả. Tôi và A Diễn về là được rồi."
Khương Tân Tân nhìn anh.
Thật ra khi nghe được anh nói anh lo lắng cô ở nhà một mình, cô có chút buồn cười.
Sao lại lo lắng như thế, cô cũng đâu phải còn nhỏ.
Nhưng khóe miệng còn chưa kịp cong lên đã nhìn thấy vẻ đau lòng phủ quanh người anh, cô rũ mắt xuống nhẹ giọng nói: “Tôi đâu nói không đi, hơn nữa còn có thể tiễn cậu của anh một đoạn.”
Chu Minh Phong nhìn sang cô, vào lúc này cô cũng không hiểu được đôi mắt đen sâu thăm thẳm của anh có ý gì, qua một lúc lâu, anh mới đáp lời.
Thời gian cũng có chút gấp, Chu Minh Phong và Chu Diễn cũng chưa ăn cơm chiều, sau khi mấy dì giúp việc giúp họ dọn hành lý xong, thì bọn họ cũng chuẩn bị ra sân bay. Khương Tân Tân cũng biết phải rời đi mấy ngày nên cố ý gọi cho Từ Tòng Giản, dặn dò Từ Tòng Giản có chuyện gì không xử lý được có thể bàn bạc với quản gia Dương.
Trên đường đi không ai nói gì, sân bay này mỗi ngày đều là cảnh gặp lại rồi chia ly.
Hành lý của Chu Diễn và Chu Minh Phong cũng không có nhiều, cũng không cần làm thủ tục vận chuyển.
Lúc trong sảnh chờ, Chu Minh Phong đang đứng ở cửa sổ sát đất nhìn bên ngoài sân bay, ánh sáng trong sân bay rực rỡ, ngọn đèn chiếu lên người anh, thế mà lại có chút cô đơn. Có rất nhiều người khi đau lòng hay khổ sở đều im lặng không chút tiếng động như thế. Rõ ràng sân bay là nơi rất náo nhiệt nhưng trong mắt Khương Tân Tân, Chu Minh Phong giống như đang cô đơn một mình.
Chu Diễn đi mua cà phê.
Khương Tân Tân do dự rất lâu, cuối cùng cũng đứng dậy, từng bước bước đến bên cạnh Chu Minh Phong.
Nhưng cô không biết khi màn đêm buông xuống thì cửa sổ sát đất lại hệt như một tấm gương, vốn dĩ Chu Minh Phong còn đang tự hỏi chuyện gì xảy ra, đột nhiên lại vô tình thấy cô bước đến đây, từng bước một không ngừng lại, cũng không do dự.
Khương Tân Tân vẫn luôn hiểu cách làm nóng không khí, nhưng lúc này, cô cũng không biết có thể nói cái gì với Chu Minh Phong.
Hai người im lặng không nói gì, đứng đó một lúc lâu, Chu Minh Phong để tay lên lan can, ánh mắt tùy ý dừng ở một nơi trên sân bay: "Khi tôi bằng tuổi A Diễn, tôi không có hiểu chuyện như nó. Sau khi kiếm tiền bằng việc buôn bán thì tôi muốn đến một thành phố lớn hơn để tìm cơ hội kinh doanh, cũng chẳng để tâm vào học hành, khi đó quá tự tin vào bản thân mình, cho rằng học hành chỉ tốn tiền, thật sự rất vô ích, mặc dù tôi không bằng cấp nhưng cũng có thể mở ra con đường đi của riêng mình."
Khương Tân Tân nghe anh nói, cô không nói gì.
"Đó là lần đầu tiên tôi nhìn thấy cậu nổi giận, ông ấy nói đập nồi bán sắt cũng phải để tôi học đến đại học. Lúc có thông báo trúng tuyển, cậu tôi vui đến mức mua nửa cân rượu đế." Giọng Chu Minh Phong rất bình tĩnh, nhưng chỉ có bình tĩnh bên ngoài, Khương Tân Tân nghe được sự ảm đạm giấu trong đó: "Thật ra những năm gần đây, tôi vẫn muốn đón ông ấy đến, nhưng ông ấy không muốn rời quê hương, mà tôi thì bận, bận cả một năm cũng không gặp ông ấy được bao lần cả.”
Khương Tân Tân không biết an ủi anh thế nào.
Nhưng quả thật cô cũng bị anh làm cảm động.
Bởi vì chưa từng có người thân nào vì cô trả giá như thế này, cô cũng không thể hiểu được cảm giác đau khổ khi người thân yêu nhất của mình mất đi.
Cô nghĩ một chút, lại đưa tay vỗ vỗ vai mình, cười rồi nhìn anh nói: "Vai này cho anh mượn nè."
Thì ra anh cũng sẽ có mặt yếu ớt thế này.
Chu Minh Phong dừng lại một chút, vẻ mặt thả lỏng một chút: "Được."
Nhưng mà anh cũng không dựa vào vai của cô.
Dù sao chiều cao của hai người cũng cách nhau hai mươi xăng-ti-met.
Anh vươn tay, trong ánh mắt kinh ngạc của Khương Tân Tân, nắm lấy vai cô kéo cô vào trong ngực, anh cúi đầu nhìn về phía cô: "Để nợ, chờ không có ai lại dựa vào."
Bỗng nhiên Khương Tân Tân nở nụ cười: "Còn có thể ghi nợ hả?"
"Đương nhiên." Chu Minh Phong chỉ chỉ vào Chu Diễn đang ngồi ở cửa sổ sát đất phía xa xa bên kia: "Cũng phải có lòng tự trọng của một người ba chứ, nếu bị nó nhìn thấy anh dựa vào vai em, thế thì sau này uy nghiêm của anh sẽ giảm nhiều lắm, thế không phải chuyện tốt đâu."
Khương Tân Tân nở nụ cười: "Được rồi."
Chu Diễn mua ba ly cà phê trở về, nhìn thấy cảnh này, cậu tìm một vị trí ngồi xuống nhìn cái cảnh cách đó không xa ---
Người đàn ông cao lớn, người phụ nữ duyên dáng.
Một người mặc sơ mi trắng quần đen, một người mặc chiếc váy trắng màu ngọc trai, một vài sợi tóc dài nhẹ nhàng rũ lên vai.
Tay anh khoác lên tay cô, thân hình hai người dựa vào nhau, vừa tự nhiên lại thân mật.
Ma xui quỷ khiến làm Chu Diễn lấy di động ra, giả vờ như đang xem tin tức rồi chụp hình lại.
*Sau chương này sẽ thay xưng hô giữa nam chính và nữ chính nhé mọi người.
💬 Bình luận chương