Tôi cúi đầu tiếp tục xem bản thỏa thuận.
"Ngoài những điều đó ra, mỗi tháng tôi sẽ chuyển cho cậu một khoản phí sinh hoạt."
Giọng nói lạnh lùng trong trẻo của Quý Minh Tước vang lên: "Cậu có thể nói cho tôi biết con số cậu muốn."
Hả?
Tôi vểnh tai lên nghe, đây là có ý muốn phát tiền cho tôi đó sao?
Không đi làm mà cũng được nhận lương, thế thì còn gì bằng nữa.
Thế là tôi bĩu khóe môi xuống, đưa tay lên quệt những giọt nước mắt không hề tồn tại nơi khóe mắt.
Rồi bắt đầu khóc lóc kể lể vô cùng đáng thương: "Chồng ơi, anh biết đó, từ nhỏ em đã không được cha thương, mẹ kế yêu, bước chân vào nhà họ Quý lại thân cô thế cô, tất cả mọi người đều coi thường em, bắt nạt em."
"Thế nên em đã quyết định khóa chặt trái tim, đóng cửa tình yêu! Chỉ có tiền, chỉ có nó mới là vĩnh cửu bất biến, vì vậy em đành dùng đồng tiền để bảo vệ bản thân, tự xây nên bức tường đồng vách sắt, người như em, đáng đời không có được tình yêu, chỉ xứng đáng nhận được những đồng tiền lạnh lẽo mà không thể đếm xuể..."
Quý Minh Tước: "Đủ rồi đấy, cậu chốt một con số đi."
Tôi chớp chớp mắt, nghĩ tới khoản phí sinh hoạt một nghìn rưỡi hồi học đại học của mình.
Tôi ưỡn thẳng lưng lên, há miệng sư t.ử gào với anh: "Mỗi tháng em muốn năm nghìn tệ!"
"..."
Quý Minh Tước nhìn chằm chằm tôi mất vài giây, nơi khóe môi chợt vương một nụ cười như có như không, rồi thoáng chốc vụt tắt.
Anh quay đầu sang dặn dò trợ lý: "Thêm vào, mỗi tháng đưa cho cậu ta năm trăm nghìn."
"Vâng thưa Tổng giám đốc Quý."
Tôi trố hai mắt lên, suýt thì tưởng tai mình bị ù rồi.
Đây chính là tổng tài bá đạo tiêu tiền như nước trong truyền thuyết của tiểu thuyết đây sao? Thật sự quá là man luôn.
Đứa nào dám bảo bản thỏa thuận này không tốt chứ? Thỏa thuận này quả thật quá tuyệt vời luôn ấy.
Tôi cảm động đến mức nước mắt lưng tròng: "Chồng ơi, anh đúng là người đàn ông vĩ đại nhất mà em từng gặp đó."
Quý Minh Tước không đáp lời tôi, mà quay sang nói tiếp với trợ lý: "Khám sức khỏe tiền hôn nhân cũng sắp xếp cho cẩn thận."
"Thêm vào một hạng mục kiểm tra chuyên khoa tâm thần nữa."
Trợ lý hệt như một NPC: "Vâng thưa Tổng giám đốc Quý."
Khoan đã, thế là có ý gì cơ?
7
Những ngày tháng ở nhà họ Quý trôi qua khá thoải mái.
Chỉ là thỉnh thoảng phải đối phó với bà cô già Trần Thu Tâm và thằng trẩu tre Quý Thần luôn chướng mắt tôi, hơi tốn chút sức lực.
Trước khi xuyên tới đây, bản thân tôi vốn đã là một trạch nam, giờ lại được sống trong chốn nhà giàu cái gì cũng có, tôi càng hận không thể rúc ở nhà hai mươi tư trên hai mươi tư giờ.
Thi thoảng lên cơn thèm ăn thì cũng có cách giải quyết, đó là triệu hồi ông chồng không gì là không thể của tôi.
💬 Bình luận chương