Trình Hoan không nhận: "Rõ ràng là tự anh muốn quay về."
"Chuyện này cũng bị em nhìn ra rồi" Tiếng cười của người đàn ông lại càng vui sướng, nói rồi lại lấn lên, ngậm lấy cánh môi kia m út mát.
Anh cắn có hơi mạnh, Trình Hoan hừ nhẹ một tiếng, đẩy người ra, thở hồng hộc nói: "Cái này không phải rành rành ra đấy à."
Mặc dù không biết đánh, nhưng mà Trình Hoan cũng biết sơ sơ quy tắc chơi mạt chược, cô chỉ ở phía sau xem hai vòng là gần như đã nhìn ra rồi, người đàn ông này mặc dù trông có vẻ nghiêm túc, nhưng thật ra hoàn toàn không có ý định thắng, con bài đánh ra hoàn toàn là chui xuống, vốn dĩ không thốt ra được nổi cái chữ "được" kia.
Màn đen đã trở thành màu bảo vệ tốt nhất, che kín gương mặt đỏ lên của cô cùng đôi mắt ướt át. Giang Minh Viễn hỏi xong đã rất lâu mà không nghe thấy tiếng trả lời, tưởng là cô không đồng ý, trong lòng dần sinh ra một chút thất vọng.
DTV
Lửa nóng của anh bị trêu cho lan ra khắp người, nhu cầu trút ra, nhưng điểm mấu chốt vẫn còn, sẽ không làm ra chuyện trái ngược với mong muốn của đối tượng, đến cuối cùng cũng chỉ bóp eo nhỏ dưới lòng bàn tay, ở trên bờ vai của người kia cắn vài cái cho hả giận, rồi bắt ép bản thân đứng dậy rời khỏi.
"Anh về trước đây."
"Ừm." Trình Hoan cắn môi ừm một tiếng, bởi vì chuyện vừa rồi, một tiếng ngắn ngủn này còn mang theo ít giọng mũi, ở trong đêm tối trở nên cực kỳ mê người, kêu đến người đàn ông bên cạnh thiếu chút không muốn làm người nữa. ...
Buổi tối này cuối cùng cũng không xảy ra chuyện gì.
Ngày hôm sau là ngày đầu năm mới, vừa mới rạng sáng là tiếng pháo trúc đã vang lên bên ngoài rồi, từ hừng đông ồn ào cho đến tận khi sáng trưng.
Bởi vì vài lý do mà trước nửa đêm Trình Hoan không ngủ được, sau nửa đêm lại liên tục chịu tiếng pháo nổ quấy nhiễu, mơ mơ màng màng ngủ không yên ổn, sáng ra dậy mà cả đầu choáng váng, đi rửa mặt bằng nước lạnh mới tỉnh táo một chút.
Không chỉ mình cô, hai người khác trong nhà cũng không một ai có giấc ngủ ngon được, Giang Minh Viễn nhìn trông còn ổn, chỉ là đây mắt có hơi xanh đen; Tinh Tinh cả đêm bị đánh thức rất nhiều lần, tính gắt gỏng khi rời giường lần này vẫn chưa tan, cái miệng nhỏ vểnh lên cao, cứ luôn miệng lẩm bẩm ghét pháo muốn đi ngủ, nói nói rồi hai mắt cũng nhắm lại.
Hai người lớn ở một bên cũng rất bất đắc dĩ, nếu như là ngày thường thì cũng không sao, ngủ không ngon thì lại ngủ bù một giấc. Nhưng hôm nay là ngày đầu năm mới, phải chúc tết người lớn, không thể đi quá muộn được.
💬 Bình luận chương