Ông vừa nhìn đã thích, đứng dậy thử, quả nhiên rất vừa vặn, không một chỗ nào không vừa, cả người toát nên vẻ sang trọng, tao nhã.
"Đây là đồ may đo à? Con lấy số đo của cha từ đâu vậy?"
"Đẹp lắm, đẹp lắm cha ạ!" Liên Kiều cười tươi giơ ngón tay cái, gu thẩm mỹ của cô không phải dạng vừa: "Con thiết kế kiểu dáng rồi tìm tiệm vest tốt nhất ở Bắc Kinh để may. Còn về số đo, con lấy quần áo của mọi người mang đi."
Ba người anh trai cũng là vest cùng kiểu, chỉ có khuy măng sét khác nhau, nhìn kỹ thì có viết tắt tên của họ.
Cùng một kiểu dáng mặc trên người mấy người đàn ông này, lại toát lên phong cách khác nhau. Liên Thủ Chính là khiêm tốn nho nhã, Liên Đại thiếu gia là thanh lịch cổ điển, có khí chất, cậu hai Liên mặc ra dáng một doanh nhân thời thượng, còn Đỗ Hằng thì đẹp trai, hào hoa, phong lưu phóng khoáng
Một dàn những đôi chân dài thẳng tắp, mặc vest may đo, eo ra eo, hông ra hông, hormone bùng nổ. Thật là đẹp đến mức muốn hét lên.
Đôi mắt Liên Kiều sáng lấp lánh, cha và các anh nhà mình đẹp trai quá, tự hào quá!
Không uổng công cô bỏ nhiều tiền ra. Ừm, cô đã quyết rồi, sang năm sẽ đặt may sườn xám, mấy anh trai cô mặc vào chắc chắn sẽ rất đẹp.
Những người đàn ông nhà họ Liên đều là người từng trải, nhưng khi nhìn mình trong gương, họ vẫn không khỏi sững sờ.
Bộ vest được may đo riêng thật sự khác biệt, những chi tiết được hoàn thiện tinh xảo như một tác phẩm nghệ thuật.
Đỗ Hành vô cùng tự mãn, hôn gió vào hình ảnh phản chiếu trong gương của bản thân: "Cảm ơn em gái, anh rất thích".
Liên Thủ Chính yêu thương mà v**t v* gấu áo, đây là tấm lòng hiếu thảo của con gái: "Cha cũng rất thích, gu thẩm mỹ của Kiều Kiều nhà ta rất khá".
cậu hai Liên gật đầu hài lòng: "Sau này giúp anh trai chọn vài bộ đồ đi dự tiệc nhé". Người đẹp vì lụa, lúa tốt vì phân.
Liên Kiều cười rất vui vẻ: "Không vấn đề gì".
"Tốt lắm, có gu". Liên Đại thiếu gia cũng khen ngợi, "Lần sau cố gắng hơn nữa".
Cố gắng hơn nữa? Mọi người cùng nhìn về phía anh cả, anh cả, anh còn muốn gì nữa?
Đêm giao thừa, xem chương trình Xuân Vãn, chơi mặt chượt, cả gia đình vui vẻ hòa thuận, chưa đến mười hai giờ, Liên Kiều đã không chịu nổi, ngủ gục trên trên ghế. Liên Thủ Chính kéo chăn đắp lên người cô, ánh mắt đầy thương yêu. Con gái ông còn rất trẻ, rất đáng yêu. Dù có thế nào, ông cũng sẽ bảo vệ cô chu toàn.
Ông khẽ thở dài, khiến Liên Đại thiếu gia bên cạnh chú ý. Liên Thủ Chính duỗi người, đi về phía nhà vệ sinh, Liên Đại thiếu gia suy nghĩ một chút rồi đi theo. Cứ như vậy, Liên Thủ Chính bị con trai cả chặn lại ở nhà vệ sinh: "Cha, con rất muốn biết lý do thực sự".
Liên Thủ Chính đau đầu: "Có lý do gì chứ?" Liên Đại thiếu gia quen kiểm soát mọi thứ trong tay, nếu không sẽ không có cảm giác an toàn, "Con là con trai cả nhà họ Liên, con có quyền được biết".
Liên Thủ Chính nhìn anh ấy một cách sâu sắc, im lặng hồi lâu mới nói: "Những người phụ nữ nhà họ Liên chúng ta đều có số phận bất hạnh, không có ngoại lệ".
Câu nói này thật kỳ lạ, lòng Liên Đại thiếu gia chùng xuống: "Có nghĩa là gì ạ?"
Số phận bất hạnh? Bà nội mất năm 40 tuổi, mẹ anh ấy mất năm 35 tuổi, nhưng đó đều là những tai nạn. Hơn nữa, cô của anh ấy vẫn còn sống.
Anh ấy không nhịn được hỏi, Liên Thủ Chính nhíu mày: "Cô con lấy chồng nước ngoài, là quyết định của cha".
"Con nhớ, cô ấy lấy một du học sinh Mỹ phải không?" Liên Đại thiếu gia rất có ấn tượng, người cô xinh đẹp đó rất thương anh ấy. Đáng tiếc, cuối cùng cô lại cãi nhau với gia đình để lấy chồng xa, mười mấy năm bặt vô âm tín. Nhưng, có liên quan gì đến Liên Kiều?
"Con chỉ cần nhớ bảo vệ con bé là được". Sắc mặt Liên Thủ Chính nghiêm trọng, không muốn nói nhiều.
P/s: Nếu yêu thích truyện xin hãy đề cử Ngáo Ngơ, bấm bác trai cứu anh trai tôi, tôi cầu xin cô."
Sắc mặt Liên Thủ Chính sa sầm, đến đây rồi còn dùng thủ đoạn, thật chẳng ra gì. Ông biết ngay mà, hai đứa con một trai một gái nhà họ Giang thật không ra gì, ông thực sự không ưa nổi. Quan hệ của Trình Khang với nhà họ Giang rất tốt, không nhịn được hỏi khẽ: "Rốt cuộc là chuyện gì vậy? Anh Thủ Chính, đệ tử nhỏ này của anh kết thù với họ sao?" Người ta đã chỉ thẳng đích danh, sao nghe cứ không ổn thế nhỉ.
💬 Bình luận chương