Thẩm Không Thanh nhẫn nại khuyên: “Tình huống của bệnh nhân có chút đặc biệt, nhà họ La lại có chút mối làm ăn với nhà họ Thẩm chúng ta, bọn họ nhờ chú cũng không tiện đẩy đi. Cháu đi xem thử cái đi, cháu cũng đâu chỉ là hậu duệ nhà họ Thẩm, cháu còn là người nắm giữ cổ phần công ty cơ mà, có nghĩa vụ này."
Động tác của Thẩm Kinh Mặc thoáng dừng lại: "Người nắm giữ cổ phần?"
Thẩm Không Thanh vỗ nhẹ vai anh, cười mỉm: "Cháu nắm 8% cổ phần công ty Kinh Nhân Đường, cháu không biết à?"
Thẩm Kinh Mặc nhìn ông ta một cái thật sâu, suy tính của người chú nhỏ này quá sâu, anh chưa từng nhìn thấu được.
"Sao cháu biết? Trước kia chú cũng không nói."
Thẩm Không Thanh thấy mắt cháu trai bắt đầu xuất hiện vẻ phòng bị thì thoáng nhíu mày: "Nó vẫn luôn nằm trong tay cha cháu, đây chính là một trong những nguyên nhân chú muốn để ông ấy ra ngoài, để ông ấy lấy số cổ phiếu ra, trực tiếp chuyển giao cho cháu…"
Một giọng nói thanh thúy vang lên: "Là thứ này à?"
Liên Kiều quơ tờ giấy cổ quyền, cười như không cười.
Thẩm Không Thanh thấy rõ nội dung, con ngươi co rụt lại, sắc mặt thay đổi mấy lần: "Sao thứ này lại nằm trong tay cháu? Liên Kiều, cháu lấy nó ở đâu ra?"
Má nó chứ, thế mà thứ quan trọng của nhà họ Thẩm lại lọt vào tay Liên Kiều, đúng là khó thể tin được.
Hai tròng mắt của viện trưởng Hình đã sắp rớt xuống rồi, lại ảo diệu nữa, rốt cuộc cô gái thần kỳ Liên Kiều này chui ra từ đâu vậy?
Nói mở bệnh viện là mở bệnh viện, câu đầu tiên đã kéo người nổi tiếng như Liên Thủ Chính đến làm trợ lực.
Người nhà họ Thẩm vừa nhắc đến giấy cổ quyền, cô thân là một người ngoài lại lập tức cầm tờ giấy cổ quyền ra vỗ lên bàn, quả là một cô gái hiếm có khó tìm.
Khóe miệng Liên Kiều thoáng cong lên, cô trào phúng đáp: "Từ Xuân Ny tính dùng thứ này đổi một cái cửa hàng, bị tôi thấy được nên liền đoạt lại. Ấy, vật về đúng chủ."
Cô thuận tay kín đáo đưa giấy cho Thẩm Kinh Mặc, hoàn toàn không thèm để ý.
Ánh mắt Thẩm Không Thanh chợt lóe chợt tắt, nhìn Liên Kiều đầy phức tạp. Ông ta phát hiện ra Liên Kiều là một người phụ nữ vô cùng thần kỳ, thiếu gì có đó, vận may bùng nổ.
Hơn nữa, hình như cô còn là người trời sinh khắc nhà họ Thẩm!
Bộ dáng híp mắt cười của cô trông vô cùng đáng yêu.
Thẩm Kinh Mặc niết tay cô, rất muốn ôm cô, chỉ tiếc là có hai cái bóng đèn ở đây, khó chịu quá đi.
"Chú nhỏ à, thế có phải chú nên chia hoa hồng mấy năm trước cho cháu không? Cháu nghèo rớt mồng tơi rồi."
"Đều đã chia cho cha cháu, không nợ phòng lớn mấy người một phân tiền nào hết." Thẩm Không Thanh không hổ là người đứng đầu nhà họ Thẩm, người rất trầm ổn, cũng rất mau bình tĩnh trở lại: "Còn nữa, cháu mà nghèo? Cháu vừa vung tay một cái đã mua căn nhà mấy trăm mét vuông ở vành đai ba rồi."
Thẩm Kinh Mặc biến sắc, anh chưa từng kể chuyện này với ai, nhưng Thẩm Không Thanh như này là đã biết rồi sao.
Này là do ông ta phái người tôi mua nó trước được không?"
Nếu là người khác thì họ đã sớm lập tức nhường lại cho cô ta, nhưng Thẩm Kinh Mặc không thích, chẳng dễ gì họ mới chọn được cặp này: "Chỉ có một cặp nhẫn này thôi, cô mua rồi, chúng tôi mua gì đây? Gì cũng phải xem thứ tự trước sau chứ."
Trần Minh Minh mím môi một cái, khuôn mặt xinh đẹp hiện vẻ buồn rầu: "Tôi biết mình đang làm khó hai người, cơ mà vốn tôi tính mua cặp nhẫn này là để đưa cho một cặp đôi có tình nhưng mắc bệnh nan y, cũng là khán giả của tôi, tôi muốn giúp bọn họ một chút…"
Người xung quanh nghe vậy thì càng thích cô ta hơn, người đã đẹp còn tốt bụng như thế nữa, quả là bọn họ không thích lầm người.
Mọi người bắt đầu đua nhau khuyên bảo cả hai, bảo họ nhường cặp nhẫn cho Trần Minh Minh.
P/s: Nếu yêu thích truyện xin hãy đề cử Ngáo Ngơ, bấm theo dõi truyện, đánh giá 10 sao làm động lực cho nhóm ra chương nhanh hơn nha
💬 Bình luận chương