Thẩm Kinh Mặc tuy không thích đánh phụ nữ, nhưng cũng không ngại dạy cho chị ta một bài học.
Ánh mắt Liên Kiều lóe lên tia lạnh lẽo, bước đến bên ghế sofa, lấy túi xách của mình, lấy ra một phong bì.
"Tôn Hồng, tôi tặng chị một món quà."
Phản ứng này thật kỳ lạ, không giống phong cách của cô.
Cô từ trước đến nay không phải là người dễ nói chuyện.
Tôn Hồng cảm thấy bất an, "Gì?"
Liên Kiều cứng rắn nhét phong bì vào tay chị ta, cười tươi, "Nào, đừng khách sáo."
Tôn Hồng tò mò mở ra xem, thấy một xấp ảnh, toàn là ảnh chị ta và Chu Đông Đông thân mật, lập tức sợ hãi.
Tay run rẩy, ảnh rơi đầy đất, "A a a."
Nhà họ Kim cúi đầu nhìn, ai nấy đều tỏ vẻ khác nhau, có người ngượng ngùng, có người tủi nhục, cũng có người thở phào nhẹ nhõm.
Kim Duy ngây ra nhìn những bức ảnh dưới đất, máu nóng dồn lên đầu, toàn thân run rẩy.
Người mẹ dịu dàng yêu thương của cô bé, lại là một người phụ nữ xấu xa thế này?
Chưa ly hôn mà đã thân mật với người đàn ông khác, không mặc quần áo...
A a a, hóa ra những gì mọi người nói đều là sự thật, mẹ cô bé đã ngoại tình!
Cô bé thường được gia đình bảo vệ quá kỹ, Tôn Hồng trước mặt cô bé luôn tỏ ra hoàn hảo nhất, không bao giờ dẫn người đàn ông về nhà.
Vì vậy, dù người khác có nói gì, Kim Duy cũng không tin, một lòng tin rằng cha mới là người không có trách nhiệm với gia đình.
Lúc này, từng bức ảnh như xé toạc sự thật xấu xa nhất, phá nát hình ảnh người mẹ hoàn hảo trong lòng cô bé.
Mẹ cô bé là một kẻ lăng loàn!
Liên Kiều nhìn Kim Duy bị đả kích nặng nề, nghĩ rằng không phá thì không xây lại được, chỉ có cách này mới có thể uốn nắn lại những quan điểm sai lệch.
Tất nhiên, quá trình này sẽ rất khốc liệt và đau đớn.
Có thể vượt qua được hay không thì còn phải xem nhà họ Kim dẫn dắt thế nào, đây cũng là một cơ hội để hàn gắn quan hệ.
Cô quay lại nhìn Tôn Hồng, cười ngọt ngào, "Thế nào? Có thích không?"
Tôn Hồng nhìn cô gái với nụ cười ngọt ngào mà lạnh cả người, cô ta là ác quỷ sao?
Chị ta như bừng tỉnh, điên cuồng xé ảnh, trông rất cuồng loạn.
Liên Kiều lạnh lùng quan sát, "Xé cũng vô ích, tôi có phim gốc, lúc đó sẽ sao chép vài trăm bản, phát quanh nhà chị, đảm bảo hàng xóm đều biết. Thế nào? Ý tưởng của tôi không tệ chứ."
Tôn Hồng như bị sét đánh trúng, người chị ta không ổn chút nào, một mình chị ta mất mặt đã đành, cả nhà họ Tôn cũng mất mặt theo, chị ta còn sống nổi không? Cha chắc chắn sẽ giếc chị ta.
"Tôi và cô không thù không oán, tại sao lại làm vậy?"
Liên Kiều vô cùng vô tội, còn tỏ ra ấm ức, "Không có làm khó gì mà, tôi là vì tốt cho chị, chị và người đàn ông này lén lút bao năm, ngại dư luận xã hội không dám công khai. Tôi chỉ giúp chị một tay, để mọi người đều biết câu chuyện tình yêu đáng ca ngợi của hai người, chắc chắn sẽ cảm động mọi người, chúc phúc hai người."
Thẩm Kinh Mặc không nhịn được cười, "Phì."
Sao mà đáng yêu thế này? Thật muốn ôm và hôn cô ấy.
Tôn Hồng giận dữ hét lên, "Cô dám?"
Liên Kiều cười rất vui vẻ, "Dám chứ, hay là bây giờ làm cho chị xem?"
Tôn Hồng rất sụp đổ, sao lại gặp phải một kẻ điên chứ? Chị ta chỉ mắng đối phương vài câu, có đáng bị đối xử như vậy không?
"Nhà họ Tôn chúng tôi sẽ không bỏ qua cho cô."
Lời đe dọa Liên Kiều đã nghe nhiều rồi, không hề sợ hãi, "Được thôi, có bản lĩnh thì cả đời đừng cầu cạnh tôi, nhưng, cô có thể đại diện cho nhà họ Tôn không?"
Cô kiêu ngạo hơn ai hết, không coi nhà họ Tôn ra gì.
Cô là bác sĩ, người cầu cạnh cô không ít, cô chỉ cần gọi một cuộc điện thoại, tất cả rắc rối sẽ có người giúp xử lý.
Tôn Hồng cười lạnh, "Cô nghĩ cô là ai?"
Liên Kiều ngẩng cao cằm, "Kim Sách, nói cho chị ta biết."
P/s: Nếu yêu thích truyện xin hãy đề cử Ngáo Ngơ, bấm nhà họ Kim giành lấy.
Chị ta tiến tới kéo con, "Tiểu Duy, về nhà với mẹ."
Kim Duy mạnh mẽ đẩy ra, đôi mắt giống hệt Kim Sách mang theo chút oán hận, "Con không muốn, đây mới là nhà của con."
Cô bé đang ở độ tuổi rất cần sĩ diện, sau khi nhìn thấy những bức ảnh đó, cô bé hoàn toàn không chấp nhận được, chỉ muốn tránh xa.
Tôn Hồng đỏ mắt, "Tiểu Duy, con không cần mẹ nữa sao? Khi con ốm, đều là mẹ ở bên chăm sóc, ba con luôn ở ngoài, mãi mãi không về nhà, họp phụ huynh ba luôn vắng mặt, những năm qua đều là mẹ một mình gánh vác, rất vất vả..."
Chị ta là một người phụ nữ rất khéo léo, đối nhân xử thế rất tốt, không cứng rắn, mà tỏ ra yếu đuối, dùng tình cảm lay động người.
Khuôn mặt Kim Duy mềm đi đôi chút, một giọng nói trong trẻo vang lên, "Nhiệm vụ của quân nhân là bảo vệ an ninh quốc gia, giữ gìn biên cương, bảo vệ an toàn tính mạng nhân dân, trên đời này làm gì có chuyện yên bình, tất cả đều nhờ họ gánh vác."
💬 Bình luận chương