Ông ấy rất bao dung hào phóng với những nhân tài có năng lực, mặc dù biết rằng với năng lực của cô, sớm muộn gì cũng sẽ bay đi, nhưng trong khoảng thời gian này, phải cố gắng tận dụng tối đa trí thông minh của cô mới được.
Đương nhiên, dù không xem xét đến mối quan hệ với nhà họ Tô, chỉ riêng y thuật thần kỳ của cô thôi, đã đáng để tạo dựng mối quan hệ tốt rồi.
Liên Kiều: ...
Suốt cả quá trình chỉ có mỗi nhà sản xuất nói, vô cùng giỏi khoe khoang, thao thao bất tuyệt, người khác muốn cũng không xen vào được.
Liên Kiều lơ đãng đỡ cằm, xem ra hôm nay không về được rồi, chỉ có thể chờ đến ngày mai thôi.
Chỉ là, phòng ốc vẫn còn cần phải dọn dẹp.
Nói đến nhà mới nhớ, phải nhanh chóng tìm cách làm một phòng vệ sinh mới được, bồn cầu xả nước thật sự là cứu tinh của nhân loại, nâng cao hạnh phúc đời sống.
Còn về xưởng lò nung, để cô giám sát đoàn làm phim tiện thể quay một đoạn phim tài liệu về văn hóa du lịch, coi như là quảng cáo.”
Tiện thể? Cô dùng từ hay thật đấy.
Hai mắt lãnh đạo sáng bừng lên, nhưng nhà sản xuất lại trợn trắng mắt, đây rõ ràng là không làm mà lại muốn có ăn!
Cô không nói tiếp nữa, lãnh đạo không nhịn được thúc giục: “Còn gì nữa không?”
Liên Kiều ôm lấy chiếc bụng đang kêu ọc ọc của mình: “Hết rồi, tôi đói rồi, có thịt ăn không?”
Một chủ đề nghiêm túc và cao siêu như vậy, cô có thể nói rõ ràng rành mạch, có đầu có cuối, có căn cứ và toàn những thông tin hữu ích, nhưng đột nhiên lại nói một câu như vậy, bầu không khí bỗng chốc thay đổi, trở nên tầm thường.
Khóe miệng mọi người giật giật, hai mặt nhìn nhau, cô cố ý đúng không?
Trong mắt Đỗ Hành lóe lên ý cười, thú vị thật!
P/s: Nếu yêu thích truyện xin hãy đề cử Ngáo Ngơ, bấm ý ánh mắt của người khác, chỉ tập trung ăn uống, cô ăn rất nhiều, ăn sạch hết cơm và thức ăn, không để thừa lại chút nào, người đang ở tuổi dậy thì luôn cảm thấy bản thân ăn mãi không no.
Cô lau miệng rồi nói: “Cần tôi giúp gì?”
Đỗ Hành liếc nhìn cô thật sâu: “Cô học y từ ai thế?”
Bởi vì xuất thân của mình nên anh ta cực kỳ nhạy bén với phương diện này.
Liên Kiều cầm cốc nước lên uống một ngụm: “Thông minh hơn người, tự học thành tài.”
Khóe miệng Đỗ Hành giật giật: “Cô thấy tôi sẽ tin sao?”
“Sẽ, bởi vì chuyện này là sự thật.” Liên Kiều cứ khăng khăng như vậy, anh ta có thể làm gì được cô chứ?
Đỗ Hành không tin một lời nào, ba anh em nhà họ đều không có hứng thú với những cuốn sách y học khô khan nhàm chán, nhưng, bọn họ cũng biết nó khó đến mức nào. “Cô...”
Một bóng người vội vã chạy tới: “Cô Kiều, cô Kiều, mặt của tôi khỏi rồi! Cô mau bắt mạch giúp tôi xem, có phải là đã khỏi hẳn rồi không?”
Là Châu Vân, những nốt sưng đỏ trên mặt cô ấy đều đã lặn hết, làn da trắng nõn như trứng gà bóc.
Lúc này, mặt cô ấy đỏ bừng vì vui mừng, ngay cả người đàn ông mình thích cũng không nhìn thấy.
Dung mạo, mới là điều quan trọng nhất.
Liên Kiều bắt mạch cho cô ấy, khẽ gật đầu: “Đã khỏi rồi, hai ngày tới ăn uống thanh đạm chút là được.”
Châu Vân hưng phấn gật đầu: “Được được, cảm ơn cô nhiều lắm, cô đúng là thần y.”
Liên Kiều duỗi tay phải ra: “Vậy thì vấn đề xuất hiện rồi, ai trả phí chữa bệnh đây?”
“Hả?” Châu Vân ngẩn người, còn muốn thu tiền nữa sao?
Khóe miệng Đỗ Hành nhếch lên: “Giới Đông y có một quy tắc, không thể chữa bệnh miễn phí, dù như thế nào cũng vẫn phải thu một chút.”
Châu Vân đổ mồ hôi, đúng rồi, cô ấy vẫn chưa trả phí chữa bệnh.
Cô ấy lấy ví ra, yếu ớt hỏi: “Ờm, bao nhiêu tiền vậy?”
“Mười tệ, giá cả như nhau, bất kể già trẻ lớn bé.” Lần trước khi Liên Kiều khám bệnh cho Lâm Hương Hương, cũng là giá này.
💬 Bình luận chương