Đại khái ở thời điểm hiện đại, cô xem một ít phim cũ về thời kỳ. Thành ra Khúc Tiểu Tây đối với tiền giấy không thấy yên tâm. Nếu thật sự có chuyện, loại tiền này sẽ trở thành đồ bị giảm giá trị nhanh nhất.
Đổi được vàng là tốt nhất, nếu thật sự không được thì đồng đại dương cũng được. Thế nhưng Khúc Tiểu Tây là một cô gái nhỏ, thị dân nhỏ phổ phổ thông thông, lúc sinh hoạt kể cả cô muốn vàng cũng chưa chắc đã đổi được.
Ví như cô làm việc, người ta kết toán đều bằng tiền giấy.
Nếu không làm sao bây giờ?
Chẳng lẽ còn có thể cho cô một đống lớn đồng đại dương rồi cô tự mình ôm về nhà chắc?
Hiển nhiên cách này không tiện chút nào.
Như Trần biên tập mỗi tháng kết toán tiền nhuận bút, được vài trăm, ngân hàng cũng sẽ đổi cho cô thành tiền giấy. Hiện tại trong tay Khúc Tiểu Tây, tiền giấy cũng không ít.
Cô đổi được đồ bèn đi bộ tới một cửa hàng bánh phương tây ở phố này. Đây là lần đầu tiên cô tới. Vài ngày trước cô nghe Lam tiểu thư nói qua cửa hàng này vài lần. Nào là bánh chỗ này hương vị ngon như thế nào, giá cả đắt ra sao, còn được lên báo, có danh tiếng nhất định cơ.
Một ít phu nhân tiểu thư gia đình phú quý thường xuyên tới đây uống trà chiều. Vài người không tới cũng sai phái người hầu trong nhà qua mua một ít bánh ngọt về mở tiệc trà. Không chỉ thế nơi này còn là điểm đến quen thuộc của các công tử nhà phú quý muốn theo đuổi con gái nhà người ta.
Tóm lại, nhà này nhờ danh tiếng mà trở thành địa điểm ai cũng biết, người muốn tới như xua vịt*.
*Xua vịt: ý chỉ rất nhiều
Khúc Tiểu Tây thật ra chưa từng thử bánh ở đây. Hôm nay vừa lúc có tiền, cô tò mò đến xem, tính mua một chút bánh về nhà mở rộng tầm mắt.
Cửa hàng này trang hoàng cực kỳ xa hoa, trên vách tường treo tranh sơn dầu, tiếng dương cầm réo rắt lọt vào tai. Kể cả dưới ánh mắt hiện đại nhìn cũng thấy được không có chỗ nào sai sót.
Khúc Tiểu Tây tìm vị trí ngồi xuống, mở thực đơn ra. Chắc vì đi theo phong cách thời thượng nên mỗi một món bên cạnh còn tôi bồi thường cho cô." Anh giai ngoại quốc cực kỳ ngượng ngùng.
Khúc Tiểu Tây gặp người nước ngoài không nhiều lắm. Thế nhưng ở thời đại này, người nước ngoài nhiều ít đều có chút vênh váo tự đắc, khách khí như vậy khá hiếm.
Chuyện này cô cũng có sai, không thể đổ lỗi hoàn toàn cho người ta được. Cô lắc đầu, giọng thanh thúy nói: "Không cần, chính tôi cũng có trách nhiệm."
Cô nhìn về phía phục vụ hỏi: "Xin hỏi có chổi không?"
Phục vụ lúc này mới phản ứng kịp, vội mở miệng: "Tiểu thư, để tôi xử lý được rồi."
Khúc Tiểu Tây: "Vậy phiền anh rồi."
Mắt thấy Khúc Tiểu Tây phải đi, anh giai ngoại quốc ôm lấy cô, nghiêm túc: "Tuy rằng chúng ta đều có trách nhiệm nhưng dù sao tôi cũng làm bánh ngọt của cô rơi xuống đất. Xin cô cho tôi một cơ hội biểu đạt sự hối lỗi của mình."
Khúc Tiểu Tây: "?" Còn có kiểu chủ động một hai phải bồi thường?
"Tiểu thư, mời cô ngồi."
Anh giai ngoại quốc nhìn về phía phục vụ, tiếng Trung lưu loát nói: "Hãy lấy cho vị tiểu thư này một phần bánh ngọt giống cái trước đó."
Nghĩ một chút, bổ sung: "Đóng gói."
Khúc Tiểu Tây xem người này nói năng rành mạch lại kiên trì nên không cự tuyệt nữa. Cô nói một tiếng ‘được’ rồi ngồi một bên.
💬 Bình luận chương