An Dương đột nhiên bị ném vào một không gian xa lạ.
Người ta nói hắn bị quăng bởi một lực không xác định, lăn lộn vài vòng trên mặt đất trước khi hắn ổn định hình dáng.
Kỳ lạ là bởi vì không gian này được bao quanh bởi các khung điện tử lơ lửng.
Trên mỗi khung điện tử đều được cửa cho mình nên đi vào.
Kỳ thật nghĩ như vậy cũng không sai, quả thật đây là An Dương cố ý để cửa cho hắn.
Không ngờ, hắn vừa bước vào phòng đã trông thấy cảnh tượng như vậy.
“Con mẹ nó mày…” Ngụy Trì sững sờ chửi một câu thô tục liền bị Giang Kế Cầu đá một cước vào bụng, hắn đau đến không đứng dậy được.
Giang Kế Cầu đưa tay cởi cà vạt trên cổ tay Cố Vân Thanh, chỉnh lại quần áo xộc xệch giúp cậu, Cố Vân Thanh lúc này vẫn còn run rẩy, không biết là vì đau hay vì sợ.
Giang Kế Cầu cảm thấy mình đã hiểu, Ngụy Trì căn bản không muốn đem cậu cho hắn, lần này gọi tới không biết là gậy ông đập lưng ông hay là Hồng Môn Yến.
“Anh đưa em đi.” Giang Kế Cầu an ủi Cố Vân Thanh, Ngụy Trì chỉ giận dữ cười, ôm bụng đi vài bước tới mở cửa tủ quần áo, lấy súng ra.
“Cố Vân Thanh, tôi có chỗ nào không đối tốt với cậu? Muốn cái gì tôi cho cái đó? Cậu suốt ngày muốn đi theo người đàn ông khác là sao?” Ngụy Trì giơ súng lên chĩa về phía Giang Kế Cầu, không chút do dự nổ súng.
Tiếng súng vang lên, Giang Kế Cầu ôm lấy bả vai ngã xuống, Cố Vân Thanh bừng tỉnh, cố nén cơn đau, vội vàng bước tới đỡ Giang Kế Cầu.
Ngụy Trì còn muốn bắn thêm một phát nữa, không ngờ Cố Vân Thanh chặn lại họng súng: “Anh thả hắn đi, tôi không đi nữa, tôi ở cùng anh, tôi sai rồi.” Giọng cậu suy sụp nói tiếp, “Hoặc là anh đánh tôi, giết ch.ết tôi đi.” Cố Vân Thanh chĩa họng súng vào ngực, hét lớn vào mặt Ngụy Trì.
Nhìn bộ dạng của người trước mặt, Ngụy Trì thật muốn ngửa mặt cười to, hắn thích Cố Vân Thanh, năm lần bảy lượt sỉ nhục cậu là bởi vì muốn khẳng định cậu thuộc về hắn, nhưng lần nào Ngụy Trì cũng phát hiện trái tim người này căn bản không thuộc về mình.
Sự thất vọng này càng khiến cho hắn tổn thương cậu hết lần này đến lần khác, nhưng cuối cùng hắn có thể chĩa súng vào vào vô số người, lại không thể nhắm vào cậu.
Ngụy Trì hạ họng súng xuống, nhưng đột nhiên cảm thấy một trận đau nhức, đầu đau như muốn nứt, giống như có thứ gì đó sắp chui ra, hoặc có thứ gì đó đang tranh giành chiếm lấy cơ thể hắn.
Cơn đau này khiến tay Ngụy Trì không vững, súng rơi xuống đất, khi hắn định thần lại, Cố Vân Thanh đã chĩa súng vào hắn.
Ngụy Trì bật cười.
“Bắn đi.” Ngụy Trì nói, “Nếu cậu không bắn, hôm nay người chết nhất định là hắn.”
Ngụy Trì chỉ vào Giang Kế Cầu phía sau Cố Vân Thanh, nở nụ cười lạnh.
【Hệ thống nâng cấp bảo trì hoàn tất.】
Không biết qua bao lâu, An Dương cảm giác mình sắp mốc thành cây nấm ngàn năm, hệ thống đột nhiên nhắc nhở, dọa An Dương giật mình.
【Kí chủ An Dương còn muốn trở về thân xác Ngụy Trì không?】
“Trở về! Đương nhiên là phải trở về!” An Dương nhảy dựng lên.
【Đang truyền…】
【Truyền hoàn tất.】
Âm thanh hệ thống nhắc nhở kết thúc, An Dương đột nhiên lại bị văng ra ngoài.
An Dương chỉ cảm thấy trước mắt tối sầm, đầu đau như muốn nứt, khi hắn định thần lại, khuôn mặt Cố Vân Thanh xuất hiện trước mặt hắn.
“Cẩn thận…”
Lời còn chưa dứt, An Dương đã ngừng nói, Cố Vân Thanh đang nâng khẩu súng, họng súng chĩa thẳng về phía hắn, phía sau Cố Vân Thanh là Giang Kế Cầu đang ôm bả vai máu chảy thành sông.
Mẹ khiếp?!
Mãi cho đến khi An Dương nhìn rõ mọi thứ trước mắt, súng trong tay Cố Vân Thanh vang lên, kèm theo sự đau đớn, máu tươi chảy ra, nghênh đón An Dương là bóng tối rùng mình.
【Nhiệm vụ lần này, công lược Cố Vân Thanh, tiến độ nhiệm vụ, thất bại.】.
💬 Bình luận chương