Cảm giác quen thuộc phả vào mặt.
Game online 3D!
Tô Cách Trì thực sự đã biến một cuốn sách luyện thi toán học thành một trò chơi 3D, não anh ta thật sự quá khủng!
Đồ Hóa lập tức tỉnh táo lại, tuy toán học cậu không giỏi, nhưng về game thì… cậu vô cùng lão luyện. Hai tay cậu đưa lên không trung trượt nhẹ một cái, trước mặt cậu quả nhiên xuất hiện một màn hình, góc trên bên phải có viết tên và giới tính, phía dưới là phân khu, Đồ Hóa ở khu 10.
Phía bên phải là trạng thái thuộc tính của Đồ Hóa:
【 Cấp độ hiện tại: Không 】
【 Nhiệm vụ chính: Không 】
【 Nhiệm vụ chi nhánh: Không 】
【 Đạo cụ: Không 】
Ngay chính giữa màn hình viết một hàng chữ lớn:
【 Số người chơi đang online: 200 000 người, vòng sơ tuyển sẽ tự động mở ra sau 04:55】
Hai trăm nghìn người, mười phân khu, tương đương với một khu có hai mươi nghìn người. Đồ Hóa nhìn về phía vườn trường rộng lớn, nhìn qua thì khá giống một ngôi trường bình thường, chỉ có điều học sinh không ở trong phòng học, có người tản bộ trên sân trường, có người lại ngồi trên sân cỏ, túm năm tụm ba lại với nhau, giống như đang bàn bạc một âm mưu nào đó.
Những học sinh này có lẽ cũng là người khiêu chiến giống như Đồ Hóa. Sau lưng bọn họ c*̃ng dán những con số, có khi là “2”, có khi là “5”, cũng có số “1” như Đồ Hóa. Sau một hồi quan sát, cậu nhận ra mình không nhìn thấy số nào lớn hơn 9. Nói cách khác, những người khiêu chiến này giống như cậu, khi tiến vào cổng trường thì đều phải lựa chọn ngẫu nhiên một con số từ 0~9, nhưng do cậu đến quá muộn, nên chỉ còn lại mỗi số “1”, vì vậy cũng không còn lựa chọn nào khác. Những con số này có ý nghĩa gì thì trước mắt vẫn chưa biết được, nhưng Đồ Hóa cảm thấy có lẽ chúng có liên quan đến thuộc tính nhóm.
Trên màn ảnh hệ thống cũng không còn tin tức gì hữu dụng, nhưng Đồ Hóa lại phát hiện ra một điều nguy hiểm: Trong hệ thống không có nút lệnh “thoát ra”.
Nói cách khác, bối cảnh của trò chơi này không hề giống với những trò chơi online 3D khác, người khiêu chiến không thể nào tự chủ thoát ra. Đồ Hóa chơi game nhiều năm như vậy, nhưng chưa bao giờ gặp phải tình huống như vậy.
Trò chơi bắt buộc sao?
“Keng —— “
Rất nhanh đã hết năm phút đếm ngược. Sau tiếng chuông, màn hình hệ thống lại xuất hiện một lần nữa với dòng chữ màu lam nhạt đang không ngừng nhấp nháy liên tục giữa không trung:
【 Vòng sơ tuyển chuẩn bị bắt đầu. Trong 48 giờ, người khiêu chiến qua cửa sẽ có thể vào vòng tiếp theo, những người còn lại sẽ bị loại. Hi vọng mọi người sẽ có những phút giây vui vẻ trong thế giới toán học. 】
【 hình hoàn mỹ như vậy.
Không biết rõ tình huống ra sao, nhưng cậu cũng không có cách rời khỏi phòng học này, Đồ Hóa không thể làm gì khác đành tiêu sái đi về chỗ ngồi. Trên bàn chỉ có một tờ giấy trắng và một cây bút, ngoài ra không có thứ gì khác.
*tiêu sái = phóng khoáng, thanh cao, bước chân không vướng sự đời.
Đồ Hóa định quay sang hỏi người bên cạnh xem rốt cuộc là đang xảy ra chuyện gì, lúc này mới phát hiện mình có quen nữ sinh này.
Tôn Duy.
Đây là bạn học cùng lớp cấp ba của cậu, đồng thời thành tích của cô vẫn luôn xếp hạng một của lớp. Nhưng mối quan hệ giữa Tôn Duy và Đồ Hóa lại không tốt cho lắm, cụ thể là vì một chuyện khá lúng túng.
Năm lớp 11, Tôn Duy tỏ tình với Đồ Hóa. Thành tích học tập của cô vô cùng xuất sắc, ngoại hình lại xinh đẹp. Giống như việc tự tin vào thành tích của mình, Tôn Duy tin rằng Đồ Hóa cũng sẽ thích mình.
Nhưng Đồ Hóa lại từ chối. Hơn nữa, lý do đưa ra lại vô cùng qua loa: “Xin lỗi, tớ là gay.”
Tôn Duy vốn luôn kiêu ngạo nên khi nhận được câu trả lời của cậu thì rất sốc, vừa khóc vừa quay đầu chạy đi, từ đó về sau không thèm nhìn mặt Đồ Hóa nữa, một câu cũng không nói với cậu, so với trước đây thì lại càng lạnh lùng hơn.
Lúc đó, nam sinh trong lớp đều nói Đồ Hóa thật quá đáng, dù không thích Tôn Duy thì cũng nên nói lời từ chối uyển chuyện một chút, đây lại lấy cớ nói bản thân là gay thì thật sự không có trình độ. Nhưng chỉ Đồ Hóa hiểu rằng, bản thân đang nói thật.
Từ khi dậy thì, Đồ Hóa đã biết mình không thích con gái. Lớn lên đẹp trai nhưng vẫn luôn không có bạn gái, tất cả mọi người đều cho rằng cậu vì chuyên tâm học tập chỉ lo thân mình, nhưng thật ra trong lòng cậu rất khổ tâm: Tôi chẳng những không có bạn gái, ngay cả bạn trai cũng không có nè!
Một con chó độc thân đáng thương thiếu vắng tình yêu ~
Quả nhiên, Tôn Duy không thèm nhìn cậu một cái, từ đầu đến cuối vẫn nghiêm mặt nhìn chằm chằm thầy giáo trên bục giảng.
“Nếu đã đủ người rồi, thì chúng ta bắt đầu làm bài kiểm tra đi!”
Màn hình hệ thống lập tức xuất hiện:
【Nhiệm vụ chi nhánh: Trò chơi 24 điểm】
【Quy tắc: Trò chơi 24 điểm có tất cả ba vòng, theo cơ chế loại bỏ trực tiếp, người khiêu chiến trả lời sai có thể chọn bị trừng phạt hoặc bị loại bỏ. Người lựa chọn bị trừng phạt, sau khi vượt qua trừng phạt sẽ có thể tiến vào vòng chơi tiếp theo; Người kiêu chiến lựa chọn bị loại sẽ buộc phải rời khỏi « Vượt ải toán đại học », sau khi trả lời qua ba vòng chơi thì sẽ qua màn 】
Ngay khi màn hình hệ thống vừa biến mất, tờ giấy trắng trên mặt bàn chậm rãi hiện ra bốn con số.
【5,5,5,1 】
Tác giả có lời muốn nói:Có bạn không biết trò chơi 24 điểm là gì thì tôisẽ giải thích một chút ở đây: Là trò chơi sắp xếp 4 chữ số (thông thường là số nguyên dương) thông quacác phép tính cộng trừ nhân chia, khiến kết quả cuối cùng của phép tínhlà 24. Thử một chút sẽ hiểu mà ~
PS: Công đã xuất hiện.
Hết chương 2.
💬 Bình luận chương