Nhận được những ánh mắt giếc người này, Dương Mi Mi run rẩy, vẫn quyết định nghiến răng nói dối tiếp.
“Năm ngày trước! Có Tần Trúc Tây và Trần Cẩu Tử.”
TBC
“Sao, bây giờ không có Kỷ Hoa nữa rồi sao?”
Tần Trúc Tây vừa cười vừa hỏi, cô không bỏ sót, trước đó bà lão Dương gia còn nhắc đến một cái tên Kỷ Hoa.
“Cô bị bệnh thần kinh à, mấy ngày trước con gái tôi bị ốm, không xuống giường được, hôm nay mới khỏe, còn chưa ra khỏi cửa! Càng không nói đến chuyện đi ra sau núi!”
Mẹ của Kỷ Hoa cũng ở đó, lập tức tức giận phản bác.
“Nghe thấy chưa? Người ta cũng không đến sau núi, chẳng lẽ cô mơ thấy chúng tôi sao?”
“Cháu đến sau núi, đúng là đi cùng Hổ Tử nhưng không phải năm ngày trước, là hai ngày trước mới đi, cháu cũng không nhìn thấy cô ta!”
Trần Cẩu Tử cũng ra sức chứng minh sự trong sạch của mình.
“Tôi, tôi nhớ nhầm, Kỷ Hoa không có ở đó nhưng Tần Trúc Tây có ở đó!”
Dương Mi Mi cúi đầu, mắt không kiềm chế được nhìn lung tung, đây là biểu hiện của sự chột dạ.
“Ồ, lại chỉ có tôi ở đó sao? Vậy thì Cẩu Tử đâu? Cô nói trước xem cô có nhìn thấy Cẩu Tử không, hử?”
“Nó, nó có ở đó!”
Hiện tại, Dương Mi Mi chỉ có thể cắn lấy hai người này.
“Có cái rắm! Hôm đó nó đi học rồi! Bao nhiêu đôi mắt nhìn thấy!”
Cha của Cẩu Tử chửi thề.
💬 Bình luận chương